“Nếu đúng như lời ông nói thì chỉ là một dạng giống với chiến thú sinh hóa mà thôi, cùng lắm thì mạnh hơn chúng một chút.”
Cái gọi là kết hợp gen của nhiều sinh vật với nhau theo cách hiểu của Văn Vũ chính là một loại quái vật giống như Tứ bất tượng. Cho dù có kết hợp tất cả các ưu điểm của các sinh vật khác lại thì thứ này vẫn chỉ là máu thịt bình thường, cho dù mạnh đến mức nào thì cũng có hạn chế.
“Không không không, điều kinh khủng của Thiên thần không nằm ở chỗ kết hợp gen mà là ở gây dựng và tăng trưởng các kỹ năng.
Lâm Hải Phong nhìn ánh mắt nghi hoặc của Văn Vũ thì kiên nhẫn giải thích.
“Ví dụ tốt nhất về tăng trưởng kỹ năng chính là Vô Diện của cậu. Thành phẩm Thiên thần cũng tăng trưởng tương vị Vô Diện, tăng trưởng thông qua việc hấp thụ máu thịt của các sinh vật khác và thăng cấp bằng ma tinh. Nhưng mà các kỹ năng thu được lại không giống nhau. Thiên thần có thể hấp thu máu thịt của sinh vật, sau đó chọn ra một kỹ năng mạnh nhất của sinh vật đó để sử dụng cho riêng mình, kết hợp với kết hợp gen thì cũng giống như có một kỹ năng Thịnh yến.”
Lâm Hải Phong nhìn Văn Vũ một chút, sau đó nói ra dự định của mình.
“Tôi muốn dùng gen của chủng thần thú để tạo ra một Thiên thần chí cường. Như thế thì thành phẩm Thiên thần sẽ có tất cả tài năng của chủng thần thú, hơn nữa kết hợp gen sẽ khiến nó càng trở nên mạnh mẽ hơn! Đặc biệt, Thiên thần có thể thông qua hấp thụ gen để sinh ra kỹ năng mới. Nói cách khác, thành phẩm Thiên thần sẽ vượt xa chủng siêu thần thú, sẽ là một con quái vật tối cao với kỹ năng nội tình cấp 10!”
…
Dự định của Lâm Hải Phong khiến Văn Vũ hoàn toàn im lặng, sức chiến đấu mạnh nhất có thể của thành phẩm Thiên thần khiến Văn Vũ nổi da gà…
Năng lực vượt xa chủng thần thú, có thể dựa vào ma tinh và huyết nhục để tăng cường tố chất thân thể, kỹ năng thu được luôn là kỹ năng mạnh nhất, Kỹ năng nội tình cấp 10… Tất cả đều khó có thể tưởng tượng.
Trong trường hợp đó, e là cả Đường Hạo Phi cũng không phải là đối thủ của Thiên thần!
Văn Vũ suy nghĩ một lát rồi lên tiếng: “Vậy chúng ta giao dịch với nhau như thế nào?”
“Trong tay cậu có hai con hồn sủng chủng thần thú đúng không? Tôi muốn máu của bọn chúng, trong đó, máu của Dạ thần miêu nhiều hơn một chút, bởi vì tôi muốn đưa giới U Minh vào trong thân thể Thiên thần.”
“Ồ, sau đó những gì tôi nhận được là bảo địa mà ông vừa dẫn chúng tôi đến xem có đúng không?”
“Đúng vậy, sau khi giao máu của chúng ra thì bảo địa đó chính là của cậu.”
Văn Vũ cau mày tính toán một chút, sau đó gật đầu.
“Thành giao!”
…
Máu của Tinh và Victor có thể đổi lấy một tòa bảo địa cỡ lớn, cuộc trao đổi này rất có lời!
Thực ra không tiến hành cuộc trao đổi này cũng không sao, bởi vì chủng thần thú cũng không chỉ có mình Tinh và Victor. Không có giới U Minh thì có thể có giới Địa Ngục, thiếu một hai con thần thú cũng không ảnh hưởng nhiều đến sức chiến đấu của Thiên thần. Trên thực tế, giao dịch này xem như Lâm Hải Phong cho Văn Vũ được lợi.
Chỉ trong một thời gian ngắn, Văn Vũ đã cân nhắc xong thiệt hơn, quyết định tiến hành giao dịch với Lâm Hải Phong.
Chuyện tiếp theo rất đơn giản, đó là lấy máu cho Tinh và Victor. Tinh chỉ mất một giọt máu, còn Victor bị lấy hẳn 50ml, Văn Vũ nhìn thấy mà đau lòng.
Sau khi lấy máu xong, Lâm Hải Phong ở ngay trước mặt Văn Vũ tiêm máu của Tinh và Victor vào trong ống nuôi cấy. Cách một lớp kính màu tím, Văn Vũ có thể thấy trong ống nuôi cấy có một sinh vật hình người đang nhẹ nhàng co rúm lại…
Gen này chắc của Đường Hạo Phi, Văn Vũ nhìn thấy thế thì nghĩ.
Sau đó, Lâm Hải Phong đưa Văn Vũ trở lại bảo địa số 5, trao quyền sở hữu bảo địa cho Văn Vũ. Từ nay về sau, bảo địa này thuộc về Văn Vũ, cánh cửa Ma giới cũng thuộc quyền sử dụng của Văn Vũ.
Sau khi giao dịch kết thúc, Văn Vũ lại xin Lâm Hải Phong ít súng ống đạn dược. Lâm Hải Phong dứt khoát đồng ý, nói ba ngày nữa quân đội Mỹ sẽ đến Las Vegas và mang số vũ khí đó đến cho cậu.
Cứ như vậy, Văn Vũ cũng được coi là đạt được mục đích khi đến thành phố Thiên không vĩnh hằng lần này.
Nhóm người Văn Vũ quay trở lại tháp điều khiển đón Tần Thiên và Tần Thi Viện, sau đó nhóm người không ở lại nữa mà rời khỏi thành phố Thiên không vĩnh hằng, trở lại Las Vegas.
…
“A a a…”
Ánh sáng trắng dịch chuyển tức thời vừa lóe lên thì một tiếng thét chói tai suýt chút nữa làm thủng màng nhĩ Văn Vũ.
Văn Vũ quay đầu nhìn lại. Đó là một con chuột biến dị cấp một cao khoảng nửa mét, nó đang cố gắng di chuyển tảng đá to lớn đến phía trước. Mọi người vừa mới thông qua cột đá trao đổi đi ra ngoài thì rơi xuống ngay bên cạnh con chuột, Tần Thi Viện là người đứng gần nó nhất!
Tiếng hét chói tai vừa rồi cũng là do cô ta phát ra.
Chương 641 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]