"Chít, chít, chơi thật rồi à, ta sẽ không chơi cùng ngươi đâu."
Marat vội vàng cất gương đi rồi nhanh chóng chạy trốn về hướng ngược lại với Văn Vũ.
Văn Vũ nhìn quân đội ma vật cuồn cuộn ở phía trước, cậu khẽ liếm khóe miệng.
Văn Vũ phát hiện chính mình thật sự yêu thích cảm giác được dây yêu Thông Thiên hấp thu tinh hoa của máu thịt nhằm nâng cao mức độ thể chất cơ thể của mình.
Loại tư vị đó…
Cậu cảm giác được càng nhiều thì càng tốt…
Văn Vũ vừa nghĩ như vậy, quay đầu lại nhìn ba con hồn sủng gần như đã khôi phục, trên khuôn mặt nở một nụ cười tàn nhẫn.
“Các con bắt đầu thôi, lần này mọi người nhất định phải chơi vui vẻ nhé.”
Giây tiếp theo Victor nóng lòng lao ra ngoài.
Cơ thể của chú mèo lơ lửng trên không, U Minh giới đã hoàn toàn được mở ra.
Các chiến binh U Minh giới được biến đổi từ rất nhiều con người và thú biến dị không ngừng gào thét với đám ma vật ở phía xa, ánh sáng sắc sỡ của đủ loại kỹ năng khác nhau nhanh chóng chiếm lấy tầm nhìn của đám ma vật.
Đây là chính là điểm thực sự đáng sợ của Victor, một con mèo tương đương với một đội quân không biết sợ hãi là gì.
Tất nhiên những chiến binh U Minh cũng sẽ chết, hơn nữa những chiến binh hiện tại này đều là những chức nghiệp giả và thú biến dị đã hi sinh của Las Vegas.
Tuy nhiên Victor sẽ không giữ họ ở lại U Minh giới để sử dụng, cũng coi như là một loại tưởng nhớ hay một ý niệm lừa dối bản thân, chết là hết, chiến binh U Minh không phải là tàn tích của cái chết, mà là u linh của sự trả thù.
Nếu như vừa rồi bạn bè và con dân của mình bị nghiền ép giết chết giống như những con kiến.
Vậy thì hiện tại sẽ để các chiến binh U Minh do chính họ biến thành tới hoàn thành lần trả thù này…
Cũng coi như để họ tự trả thù cho chính mình…
Điều này là ý tưởng của Victor vô cùng đơn giản và dứt khoát.
Victor cô độc và kiêu ngạo, với thân hình cao hơn mười mét đã tiến vào trạng thái chiến đấu, được bao quanh bởi mấy vạn chiến binh U Minh, dường như đã biến thành một vị quân vương đang lãnh binh chiến đấu, dẫn dắt đại quân cùng với tướng lĩnh bất khả chiến bại, nghiền nát đám ma vật che trời lấp đất ở phía trước.
Thỉnh thoảng có một vài con ma vật cấp năm lao vào U Minh giới, nhưng lại bị Victor điều chỉnh các quy tắc của nơi đây, dễ dàng nghiền nát chúng ra thành một đống thịt nhão.
Trong U Minh giới, việc thay đổi các quy tắc phù hợp với những chiến binh U Minh, khiến sức mạnh của các chiến binh này có thể phát huy mạnh hơn nhiều so với cấp bậc của chính họ.
Victor ở bên này đang ra tay tàn sát một cách thoải mái, thì Tinh và Độc Nhãn ở bên cạnh cũng đã tìm được khu vực săn bắt của riêng mình.
Đối với Tinh mà nói, tác dụng của chiến trường này cũng không được coi là lớn, ngoại trừ việc cung cấp điểm tích lũy cho Văn Vũ, thì chỗ tốt duy nhất chính là số lượng đồ ăn vặt ngon miệng như ma tinh cũng đủ nhiều.
Nhưng đối với Độc Nhãn thì tác dụng của bãi săn này lại lớn hơn rất nhiều…
Kế hoạch săn bắt của Độc Nhãn rất chặt chẽ, theo sát phía sau mông của Tinh, mỗi lần tìm thấy một con ma vật trông hùng dũng hay có được kỹ năng vô cùng ngầu, Độc Nhãn sẽ ngay lập tức nhào lên rồi nghiền nát nó, sau đó mở to miệng, có thể nuốt chửng con mồi chỉ trong vài giây.
Như vậy xem ra…
Tên nhóc Độc Nhãn này…
Cũng không giống như những gì nó đã nói, không hề quan tâm đến vẻ ngoài của mình.
Văn Vũ vẫn đứng ở trên sườn dốc ban đầu nhìn ba con hồn sủng của mình đang điên cuồng săn bắt ma vật ở phía dưới, nhưng bản thân cậu lại không hề nhúc nhích.
Văn Vũ vẫn đang đợi…
Chờ phản ứng tiếp theo của Ma tộc.
Một lúc lâu sau Ma tộc cuối cùng cũng phản ứng lại, chính là trốn thoát.
Điều này không hề nằm ngoài dự đoán của Văn Vũ, nếu đánh chắc chắn sẽ thất bại, hơn nữa hiện tại cậu và đám hồn sủng của mình không bị mắc kẹt sâu trong vòng vây của Ma tộc, muốn đánh hay chạy trốn đều chỉ là ý tưởng trong tích tắc của Văn Vũ mà thôi, kết hợp với sự linh hoạt nhanh nhẹn của chính mình, cũng không hề ngoa khi nói rằng, hiện tại bản thân cậu đã giành thắng lợi trên chiến trường này.
Tuy nhiên việc chạy trốn…cũng có rất nhiều cách.
Số lượng lớn ma vật ở đằng xa đột nhiên vừa hô một tiếng đã chạy tán loạn, như thể một giọt nước vừa chạm đất đã vỡ tan tành.
Văn Vũ chợt nhíu mày lại khi nhìn thấy cảnh này…
Chỉ số thông minh của đám nhóc ma vật này thật sự không hề thấp, biện pháp này có thể khống chế được trận tàn sát quy mô lớn của Văn Vũ một cách hiệu quả.
Tuy nhiên…
Những ma vật bình thường muốn chạy thì cũng có thể, hiện tại cánh cổng Ma giới đã mở ra, số lượng của những kẻ này chính là che trời lấp đất, tìm ở đâu mà chẳng có?
Thế nhưng đối với một số ma vật cường đại, Văn Vũ không thể để chúng chạy quá vui vẻ được.
"Chúng mày cứ tự do đi săn, nếu gặp tình huống gì thì liên hệ với tao bất cứ lúc nào!"
Văn Vũ hạ lệnh tự do săn bắt cho ba hồn sủng của mình, rồi nhìn bóng dáng cao gần năm mươi mét rất bắt mắt ở phía xa, ngay lập tức cơ thể hóa thành ánh sáng màu đen bay về phía mục tiêu.
Chương 732 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]