Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 733: CHƯƠNG 733: SĂN BẮT 1

Tên nhóc cao lớn này…

Có lẽ năng lượng máu thịt cũng khá nhiều nhỉ…

Trong khe nứt dưới lòng đất nơi mà Tần Thiên đang ở.

Tần Thiên cảm nhận được thế giới bên ngoài bỗng trở nên náo loạn, lập tức phản ứng một cách nhanh chóng khi nghe thấy từng tiếng bước chân lộn xộn trên đỉnh đầu.

Tình huống này hẳn là "động tĩnh" mà Văn Vũ đã từng nhắc đến nhỉ.

Sau khi anh ta đã cố nín nhịn trong lòng đất hơn mười phút, tất nhiên sẽ không buông tha cơ hội hiếm có này, nhanh chóng chui lên khỏi mặt đất, nghênh đón Tần Thiên chính là mấy con ma vật đang nhe nanh múa vuốt…

Tuy rằng đám ma vật cấp thấp đã nhận được lệnh sơ tán di tản, nhưng vị trí này cách nơi Văn Vũ phát động tấn công còn rất xa, cho nên đám não tàn này không hề biết chuyện gì đang xảy ra, hiện tại nhìn thấy máu thịt tươi mới, ngay lập tức trở nên phấn khích.

Chúng điên cuồng gào rống rồi bổ nhào về phía Tần Thiên, sau đó đã bị chém thành từng mảnh bởi hai thanh kiếm của anh ta…

Tần Thiên vừa đối phó với đám ma vật cấp thấp ở xung quanh một cách "cầm chừng". Thậm chí đám ma vật này còn không cần anh ta phải chú đến nhiều, hành động đơn giản chỉ là rút kiếm và thu kiếm lại mà thôi, vừa lắng nghe tiếng nổ được truyền đến từ phía xa.

“Đánh nhau rồi.”

Tần Thiên đưa ra phán đoán một cách nhanh chóng.

Anh ta vừa nghĩ đến đây rồi nhìn xung quanh.

Một số lượng lớn ma vật phân tán rải rác ở khắp nơi, không hề theo quy tắc nào cả, trong thoáng chốc cảnh tượng trở nên vô cùng hỗn loạn.

Bọn chúng đây là đang chạy trốn, Tần Thiên lập tức đưa ra phán đoán chính xác.

Khi anh ta nhìn thấy cảnh này, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý tưởng…

Dưới tình huống này vì sao mình phải chạy trốn chứ?

Không cần thiết phải chạy mà, những con ma vật đang sống sờ sờ chạy nhảy khắp nơi, mỗi một con trong bọn chúng đều là một điểm tích lũy biết đi đấy…

Lúc này ý tưởng của Tần Thiên vừa khéo trùng khớp với Văn Vũ.

Tần Thiên vừa nghĩ như vậy, một bên vừa cướp đi tánh mạng của đám ma vật ở xung quanh vừa lấy máy truyền tin ra kết nối liên lạc với Arthur.

“Bây giờ mọi người đang ở đâu?”

“Tôi không biết, tôi chỉ biết có lẽ là ở phía tây.”

Sau khi Arthur dẫn theo Tần Thi Viện và Nicole lao ra khỏi vòng vây, anh ta cũng không hề nghỉ ngơi tại chỗ, mà ngược lại chạy đến một nơi càng xa hơn, dù sao càng cách xa thì càng an toàn.

Mà trong lúc chạy trốn giành giật sự sống này, Arthur hoàn toàn không biết mình đã chạy về phía nào, nên chỉ có thể sơ tán đến nơi có số lượng ma vật ít hơn một chút.

“Vậy hiện giờ mọi người đã an toàn hay chưa?”

“Hiện tại đã không còn nguy hiểm nữa, tôi đoán hẳn là đã an toàn rồi.”

Tần Thiên suy tư một chút rồi dứt khoát mở miệng nói khi nghe thấy lời này.

"Cảm ơn, ngoài ra tôi còn muốn làm phiền cậu thêm một lát, giúp tôi bảo vệ an toàn cho em gái mình."

"Chuyện nhỏ thôi".

Người đã được cứu ra rồi, lại bảo vệ thêm một lát hình như cũng không phải chuyện gì to tát lắm, vì vậy Arthur không hề nghĩ ngợi, vừa mở miệng đã lập tức đồng ý.

“Ừ…cám ơn!”

Tần Thiên lại nói một câu cám ơn, lúc này mới cắt đứt liên lạc.

Trong lòng Tần Thiên cũng cảm thấy chuyện mình làm quả thật không đúng cho lắm, giao em gái mình cho Arthur bảo vệ, còn bản thân thì ở đây vui vẻ thu thập điểm tích lũy…

Tần Thiên nghĩ, thôi chờ mọi chuyện kết thúc, đổi lấy một vài thứ tốt tặng cho Athur vậy.

Giây tiếp theo Tần Thiên nhìn về hướng mặt trời, vừa đi về phía tây, cố gắng dựa gần về phía Arthur và Tần Thi Viện, vừa dùng kiếm khí ngông cuồng nhanh chóng giết chết những ma vật ở xung quanh mình.

Anh ta phải nín nhịn chịu gò bó trong kết giới tử quang lai tạo, lần này phải trút giận cho đã mới được…

Suốt cả dọc đường số bốn luôn động đậy chiếc mũi lợn khổng lồ của mình, không ngừng điều chỉnh phương hướng.

Phía sau số bốn, mười mấy con ma vật thuộc đỉnh phong cấp bốn cho đến trung kỳ cấp năm đang đi theo sau nó.

Đây chính là những trợ thủ mà Marat đã sắp xếp cho số bốn, thực lực chỉ có như vậy, còn kỹ năng chủ chốt cũng chẳng ra sao, dân dã mà nói, thì đây là đám pháo hôi cấp cao hơn một chút.

"Hừ hừ…tìm được rồi…"

Số 4 cảm nhận được hơi thở ngày càng nồng đậm trong không khí, đôi chân ngắn ngủn của nó lập tức dừng lại, rồi ra lệnh cho đám “cấp dưới” ở phía sau.

"Ngươi, ngươi, hừ hừ, còn có ngươi nữa, các ngươi đi quấy rối một chút, chỉ công kích con cái, chính là cái loại mọc lông dài ấy."

Đầu óc của số bốn đã kém, nhưng mà đầu óc cấp dưới của nó còn kém hơn…

May là lần hành động này không đòi hỏi phải động não.

Mệnh lệnh của Marat đưa ra cho số bốn chính là quấy rối, sau đó miễn cưỡng diễn mấy trò như anh hùng cứu mỹ nhân, mặc dù cổ lỗ sĩ, nhưng vẫn rất hữu dụng.

Mấy con ma vật bị chỉ tên sau khi nghe thấy mệnh lệnh của số bốn, lập tức mò về phía xa.

Có thể đoán được là chỉ dựa vào mấy con ma vật này hoàn toàn không thể gây ra tổn thương gì cho ba người Arthur.

Đây chỉ là một vở kịch do Marat làm đạo diễn mà thôi.

Tại khu vực lân cận của Las Vegas.

Chương 733 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!