Độc Nhãn và Tinh cùng với Victor vẫn đang tàn sát điên cuồng như trước, tất nhiên dưới tình huống đám ma vật phân tán rải rác, ngày càng khó tìm được nhóm ma vật với số lượng lớn.
Văn Vũ mặc kệ ba con hồn sủng của mình đang giết chóc vui vẻ, toàn thân hóa thành một màn sương đen dày đặc rồi từ từ bay lơ lửng trên không trung, cùng lúc đó rất nhiều nhánh cây màu xanh ngọc bích vươn ra từ bóng tối, như thể những xúc tu không ngừng lay động. Bất kỳ ma vật nào nằm trong phạm vi tấn công của dây yêu Thông Thiên chắc chắn sẽ bị nó săn bắt, sau đó tiến hành quá trình chuyển đổi năng lượng một cách tàn khốc.
Càng chiến đấu thì càng hăng, thu hoạch lợi ích từ chiến tranh để tiếp tục các cuộc chiến khác…
Bản thân có được dây yêu Thông Thiên cùng với Linh hồn chiến trường và một phần của Sách đen, giá trị của ma vật cấp thấp đã nhân lên gấp mấy lần đối với Văn Vũ.
Tất nhiên việc tăng giới hạn về thể chất cơ thể của dây yêu Thông Thiên không phải là vô hạn…
Cùng với việc thể chất cơ thể của Văn Vũ được nâng cao, khiến cho mỗi lần tăng một điểm thể chất càng đòi hỏi nhiều năng lượng hơn, giống như gặp phải chướng ngại vậy, luôn cần rất nhiều năng lượng mới có thể phá vỡ được điểm này. Mà mỗi lần tăng một điểm giới hạn của thể chất cơ thể lên tương đương với quá trình phá vỡ chướng ngại.
Hiện tại dưới sự nuôi dưỡng của dây yêu Thông Thiên, cứ khoảng một trăm con ma vật cấp ba sơ kỳ mới có thể tăng được một điểm giới hạn về thể chất cơ thể cho Văn Vũ, huống chi có thể dự đoán được rằng, tỷ lệ này sẽ không ngừng giảm xuống cùng với thực lực của cậu ngày càng trở nên cường đại.
Chẳng qua có còn hơn không, Văn Vũ không quan tâm lắm đến việc có thể nâng cao được bao nhiêu, chỉ cần nâng cao được thì mọi việc sẽ không trở nên vô ích.
Văn Vũ nhìn đám ma vật phía xa tản mát ra xa, trực tiếp nhường ra một khoảng không gian rộng lớn ngay dưới chân Văn Vũ, cậu trầm ngâm giây lát rồi nheo mắt lại, cảm nhận được một số cá thể có dao động năng lượng mạnh nhất trong khu vực này, sau đó bóng tối cuồn cuộn trào dâng.
Giống như một đám mây đen, thế giới Hắc Ám xen lẫn sát ý đáng sợ, nhanh chóng lao về phía ma vật khổng lồ đang chạy trốn ở phía xa.
Tiếng gào khóc xen lẫn với tiếng nổ vang lên khắp chiến trường.
Một lúc lâu sau, đám mây đen mới chậm chạp trôi dần về phía xa, mà bên dưới đám mây đen kia, rất nhiều dây đằng đang quấn chặt lấy một cơ thể khổng lồ, dây leo không ngừng động đậy, như thể đang vận chuyển thứ gì đó, trông vừa ghê tởm lại kỳ dị.
Phía trước cách đó không xa, mấy trăm con Cổ Ma cấp năm đang nhanh chóng chạy về phía này nhưng đã quá muộn.
Chờ đến khi đội quân còn sót lại của Cổ Ma chạy vội đến chiến trường, Văn Vũ đã bay đi rồi, chỉ để lại một mớ hỗn độn.
Thực tế đúng như những gì mà Văn Vũ mong đợi, dựa vào thực lực cá nhân mạnh mẽ cùng với tính linh hoạt cao, không một ma vật nào có thể cản được bước chân của cậu, là ma vật khổng lồ hay đội quân của Cổ Ma cũng đều không được.
Nhìn đội quân của Cổ Ma không ngừng gào thét ở phía sau, khóe miệng Văn Vũ thoáng nở nụ cười.
Thức ăn nuôi dưỡng vẫn còn rất dồi dào…
Mười ngày sau đó.
Vương Phúc Tài đặt máy liên lạc xuống rồi thở phào nhẹ nhõm.
“Sao vậy, có liên lạc được không?”
Dương Hoằng đứng bên cạnh mở miệng hỏi.
Vương Phúc Tài nhẹ nhàng gật đầu.
“Văn Vũ kêu chúng ta đến tập hợp ở hẻm núi Hồng Thạch.”
Dương Hoằng trầm ngâm giây lát, sau đó chậm rãi đứng dậy đi về phía cửa hang nơi hai người đang ẩn náu.
Bên ngoài là một mảnh hoang vu tiêu điều…
Ban đầu hai người họ trốn ở một nơi cách Las Vegas không xa, cho nên họ tất nhiên cũng thấy được tình cảnh quân đội của Ma Tộc sụp đổ tan rã, trong lòng hai người cũng gần như suy đoán được chuyện gì đã xảy ra.
Mười ngày trước, Văn Vũ đã gửi một tin nhắn kêu hai người họ tự do hành động, vì thế cả hai vẫn luôn quanh quẩn ở khu vực lân cận Las Vegas cùng nhau.
“Xem ra sự việc ở chỗ Văn Vũ đã xử lý xong rồi…Có thể coi như đã trả thù được cho mọi người ở khách sạn Hồng Thạch.”
Vương Phúc Tài trông thấy vẻ mặt hơi buồn bã của Dương Hoằng, bèn mở miệng an ủi một câu.
Mười ngày sát cánh cùng nhau cũng đủ để hai người hiểu biết thêm về đối phương, mặc dù chưa thể nói là đã đến mức sống chết có nhau, nhưng tóm lại mối quan hệ đã trở nên khăng khít hơn nhiều.
Dương Hoằng yên lặng gật đầu, ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa động, thật lâu không nói nên lời.
Tại một nơi không biết là bao xa ở phía tây của Las Vegas.
Arthur đánh chết một con ma vật cấp năm đang điên cuồng lao tới chỉ bằng một nhát kiếm, sau đó anh ta đứng yên tại chỗ rồi khẽ thở hổn hển.
Linh hồn vũ trang trên người anh ta giống như một bức tranh sơn dầu, nhuốm đủ các loại màu sắc từ máu ma vật mà trở nên lộn xộn.
Chương 734 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]