Sau lưng anh ta, một bóng dáng mảnh khảnh cao ráo nhưng hơi có phần chật vật từ từ xuất hiện từ trong đống đổ nát của tòa nhà, sau đó đi đến trước mặt Arthur.
“Kết thúc rồi sao?”
“Ừ, chỉ là vừa khéo gặp phải một đám ma vật nhỏ mà thôi, không có vấn đề gì cả, nhưng còn cô tôi đã nói bao nhiêu lần rồi hãy trốn ra xa một chút…”
Arthur nhìn Tần Thi Viên đang đứng bên cạnh với vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.
"Không sao đâu, thực lực của anh mạnh mẽ như vậy, chắc chắn sẽ không để cho ma vật làm tôi bị thương đâu nhỉ?"
Tần Hiên đáp lại Arthur với mấy phần tinh nghịch.
Kinh nghiệm xương máu mười ngày nay đã khiến cô em gái được Tần Thiên bảo vệ như đồ sứ quý giá này trưởng thành hơn rất nhiều, ít nhất sẽ không đến mức ngất xỉu khi vừa nhìn thấy vết máu của ma vật với đủ loại màu sắc.
"Vì vậy ở trái đất có một câu nói như thế nào nhỉ, con người bị ép mà ra.”
Trong một căn hộ nhỏ vẫn được coi là hoàn chỉnh ở phía xa, Marat vừa quan sát cảnh tượng hơi ái muội giữa Arthur và Tần Thi Viện qua tấm gương Bất quy tắc ở trước mặt vừa thốt ra một câu không hề đứng đắn.
Sau lưng nó là năm con ma vật có vẻ ngoài khác nhau đang làm những việc riêng của chúng, trông khung cảnh có vẻ hơi bận rộn.
Mà Marat không hề bận tâm đến việc những sinh vật khác có đáp lại những gì nó vừa nói hay không.
"Ngoại trừ hơi nhát gan một chút, tính cách người phụ nữ này cũng tạm ổn, mười ngày nay cô ta đã trưởng thành hơn không ít…Chậc chậc rất xứng với hạt giống hủy diệt thế hệ thứ sáu."
Marat vừa suy nghĩ kế hoạch trò chơi mà mình đã chế tạo, vừa nhẹ nhàng đùa nghịch đồ vật màu đen có trông giống như hạt gạo trong tay, hồi lâu sau mới khẽ thở dài một tiếng.
"Đúng rồi, bên phía Trình tự số hai ra sao rồi?"
Số một là ma vật mọc một con mắt cực lớn nghe được câu hỏi của Marat, lập tức trả lời.
"Quân của Ma tộc ở Las Vegas đã bị đánh bại ở mọi mặt trận, những ma vật cấp cao không ai có thể chạy thoát, nhưng rất nhiều ma vật cấp thấp đa chạy trốn được…"
Đối với Ma tộc mà nói, đây là một tin tức xấu cho chúng, có nghĩa là 30% các chiến binh tinh nhuệ trong đợt tiến quân đầu tiên vào Châu Mỹ đã bỏ mạng tại Las Vegas.
Nhưng đối với Marat, đây là chỉ là chuyện nhỏ.
Mấu chốt chính là quân lệnh mà nó đã đưa ra, lấy được đầu của Trình tự số hai mang về trong vòng một năm…
Bây giờ xem ra quân lệnh này có hơi khoác lác.
Rất nhiều ý tưởng lướt nhanh trong đầu Marat, một lúc lâu sau nó lắc đầu.
“Cách để hoàn thành nhiệm vụ vẫn phải đặt trên người tên đàn ông dùng Cốt Kiếm và Kỵ sĩ, nhưng chỉ với hai người này thôi thì vẫn chưa đủ…”
“Cho nên, kế hoạch vẫn còn cần phải dựa vào ngoại lực.”
“Cũng hông biết một năm này có đủ thời gian không… ”
Marat nghĩ đến đây, đưa mắt nhìn về phía tài liệu bên cạnh.
Trên trang tiêu đề của tài liệu màu đen không rõ được làm bằng chất liệu gì, mấy ký tự lớn màu đỏ được viết bằng chữ viết của Ma giới.
“Cái nhìn tổng quan về các thế lực hiện tại và cường giả cùng với mối quan hệ tương hỗ."
Mượn sức chính là thủ đoạn để kẻ yếu có thể lật đổ được cường giả, hơn nữa cũng là sở trường giỏi nhất của Marat…
Bên cạnh miệng núi lửa của Las Vegas.
Miệng núi lửa – đây chính là tên gọi mà Văn Vũ đã đặt cho nó, đó là một lòng chảo lớn được hình thành bởi một thiên thạch từ trên trời rơi xuống.
Văn Vũ ngồi bên cạnh miệng núi lửa, một tay cầm điếu thuốc còn tay kia cầm đùi gà, nhai ngấu nghiến bữa trưa thịnh soạn trong ngày tận thế.
Bên cạnh Văn Vũ, rất nhiều dây lắc lơ nhanh chóng bò lan ra xung quanh, cố gắng tìm bất kỳ con ma vật nào ẩn náu ở đây, tất nhiên, điều này đã không còn tác dụng gì, đám ma vật trong khu vực Las Vegas đã bị giết sạch không thừa một mống.
Cách đó không xa, một bóng người chậm rãi đi về phía Văn Vũ.
“Kết thúc rồi hả?”
Văn Vũ gật đầu: “Tạm thời cứ như vậy đã, hiện tại chúng ta cần bàn bạc bước tiếp theo một chút, ít nhất phải thu xếp ổn thỏa cho em gái anh trước đã chứ?”
Tần Thiên gật đầu khi nghe được câu trả lời của Văn Vũ.
“Cảm ơn.”
Lúc Tần Thiên bò ra khỏi khe nứt dưới lòng đất, tình cờ nhìn thấy Văn Vũ đang tiến hành thu hoạch, anh ta do dự một chút, cuối cùng vẫn lựa chọn đặt chuyện của em gái mình sang một bên, tham gia thu hoạch ma vật cùng họ. Vì vậy cũng không có gì ngạc nhiên khi cả hai người đã gặp được nhau rồi cùng sánh vai vào chạng vạng của ngày đầu tiên.
Văn Vũ nuốt chân gà cả xương lẫn thịt vào trong bụng, với khả năng tiêu hóa mạnh mẽ và thể chất cơ thể sung mãn, tự nhiên sẽ không gặp cảnh xấu hổ như bị mắc kẹt ở cổ họng.
Trong lòng Văn Vũ vừa chuyển, đám dây leo nhiều không kể xiết ở xung quanh dường như đã tìm thấy ngọn nguồn, cuồn cuồn tràn vào cơ thể cậu. Chưa đầy ba giây sau dây yêu Thông Thiên đã biến thành một hạt giống, nằm im trên cánh tay của Văn Vũ.
"Đi thôi, đi tìm họ. Vương Phúc Tài và Dương Hoằng đã đến hẻm núi Hồng Thạch rồi, nhưng vẫn Arthur và em gái anh vẫn chưa xác định được phương hướng. Họ vẫn chưa tìm được đường trở lại, tuy nhiên điều đó cũng không quan trọng lắm."
"Chúng ta đi tìm bọn họ hả? "
Chương 735 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]