Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 736: CHƯƠNG 736: TRỞ LẠI 2

"Không, trực tiếp gặp nhau tại thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng!"

Văn Vũ nói xong, lập tức kết nối dao động tinh thần với hồn sủng của mình.

Cậu cảm nhận sơ qua được vị trí của mấy con hồn sủng, khóe miệng đột nhiên giật một chút.

Ba tên này đã chạy quá xa rồi…

Văn Vũ trực tiếp mở ra hồn cảnh thứ hai, thứ ba và thứ năm, thu ba con hồn sủng đang ở bên ngoài trở lại không gian hồn cảnh, sau đó vẫy tay về phía Tần Thiên.

"Đi thôi."

Một cơn gió lành lạnh thổi qua hẻm núi Hồng Thạch, cuốn theo từng luồng mùi vị tanh tưởi hôi thối, đó là mùi của ma khí và xác chết đã thối rữa.

Khi Văn Vũ và Tần Thiên cưỡi Độc Nhãn chạy đến hẻm núi Hồng Thạch, Vương Phúc Tài và Dương Hoằng đã đợi ở đây rất lâu.

Văn Vũ nhảy xuống khỏi đỉnh đầu của Độc Nhãn, trước tiên nhìn thoáng qua Vương Phúc Tài cùng Dương Hoằng.

Quần áo trên người của họ không có gì thay đổi, chứng tỏ trong khoảng thời gian này cả hai không gặp phải nguy hiểm gì lớn, nhưng ánh mắt Dương Hoằng lại hơi thẫn thờ một chút.

Văn Vũ biết rõ nguyên nhân cụ thể, nhưng cũng chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ.

Cậu đi đến đống lửa mà đống lửa mà Dương Hoằng đã đốt, vừa lấy ra một ít thức ăn để phân phát cho mọi người vừa mở miệng nói.

“Mọi người ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đã, sau đó chúng ta sẽ bàn kế tiếp nên làm gì.”

Bốn người đều im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn là Văn Vũ lên tiếng trước.

"Để tôi nói cho mọi người nghe về ý tưởng của mình nhé. Lần này không giữ được Las Vegas, là do có rất nhiều nguyên nhân khác nhau, chúng ta sẽ không đề cập đến những điều này nữa. Nhưng sự việc lần này chắc chắn đã nhắc nhở chúng ta rằng, sau khi ma tai rơi xuống, với thực lực của cá nhân cường đại giữ được tính mạng chính mình không có vấn đề gì, nhưng cứu mạng người khác thì lại rất khó… ”

Văn Vũ hơi dừng lại một chút.

“Hơn nữa đối với chúng ta, địa điểm tập kết có thể là một loại trói buộc, một cái lồng giam.”

Sau khi Văn Vũ thốt ra những lời này, cả Vương Phúc Tài lẫn Tần Thiên đều im lặng không lên tiếng.

Thật ra chuyện này không ảnh hưởng gì mấy đến hai người họ, chủ yếu vẫn là phía bên Dương Hoằng.

Còn Dương Hoằng im lặng một lúc rồi mới chậm rãi gật đầu.

"Tại sao chúng ta không đến thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng."

“Ừ.”

Văn Vũ gật đầu.

"Tôi cũng nghĩ vậy."

Một trụ sở là điều cần thiết, nó tương đương với một ngôi nhà, sẽ cung cấp cho con người một loại cảm giác an toàn và sở hữu khó mà giải thích được, điều này không liên quan gì đến thực lực mạn yếu, mà chỉ là những khát vọng trong tận đáy lòng của con người mà thôi.

Ban đầu Văn Vũ muốn xây dựng Las Vegas thành ngôi nhà này, đó là một điều tốt cho cả Victor và Dương Hoằng.

Tuy nhiên mọi chuyện đã phát triển đến tình trạng như hiện tại, việc tự mình xây dựng một căn cứ điểm đã trở thành một điều xa xỉ.

Ma tai xâm lược với khí thế hung hãn, nếu không có một số lượng lớn chiến binh cùng với vũ khí trang thiết bị đầy đủ, thì việc phòng thủ đồng nghĩa với việc bị động chịu đánh, cũng tương đương với cái chết…

Vì vậy Văn Vũ không thể lại chủ động tự thiết kế một chiếc lồng giam cho mình. Mục đích của việc thành lập nhóm nhỏ này trước kia là để được tự do, nhưng nếu như bị mắc kẹt ở một chỗ thì nói gì đến tự do chứ?

Như vậy xem ra, yêu cầu Đường Hạo Phi lấy ra một mảnh đất của thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng làm căn cứ điểm đã trở thành lựa chọn tốt nhất vào lúc này.

“Nếu như làm vậy mọi người không có ý kiến gì chứ?”

Ba người đối diện đều gật đầu.

Để thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng làm căn cứ điểm, việc này mang đến rất nhiều lợi ích. Ít nhất Tần Thiên sẽ không còn phải lo lắng cho sự an toàn của em gái mình, hơn nữa bên dưới thành phố này được kết nối với căn cứ điểm ở Yên Kinh. Xét về mọi mặt, thì hiện tại thành phố Thiên Không Vĩnh Cửu thuộc về thánh địa mà trong lòng tất cả những người sống sót khao khát hướng tới. Ngay cả mấy người Tần Thiên cũng không ngoại lệ.

Cuộc thảo luận đã kết thúc, thật ra chỉ mình Văn Vũ nói còn những người khác lắng nghe.

Nhưng hiện tại nhóm nhỏ này đã không phân chia mối quan hệ cấp trên và cấp dưới một cách rõ ràng, nhưng quy trình cần tuân theo vẫn đầy đủ.

Văn Vũ lấy máy liên lạc ra rồi bấm số liên lạc của Arthur trước.

"Tút, tút, tút…"

Tiếng chuông chợt vang lên, ngay sau đó máy liên lạc nhanh chóng được kết nối.

Một giọng nói trẻ con phát ra từ trong máy.

"Xin chào."

“À…Arthur đâu rồi?”

Văn Vũ phản ứng lại một chút, lúc này cậu mới nhớ ra rằng Arthur đã cứu một cô gái từ trong khách sạn Hồng Thạch ra.

“Anh ấy đang tắm, là chú Văn Vũ phải không?”

Xưng hô cấp bậc này đúng là loạn rồi…

Hình như Văn Vũ vẫn còn nhỏ tuổi hơn Arthur…

Nhưng mà thôi không cần phải so đo với trẻ con nhiều như vậy để làm gì.

“Đưa máy liên lạc cho Arthur đi, chúng tôi cần bàn bạc một số chuyện.”

“Ồ…”

Giọng trẻ con lanh lảnh đáp lại một tiếng, sau đó là từng tiếng bước chân “loạt xoạt, loạt xoạt” vang lên.

“Anh ơi, là chú Văn Vũ.”

Một lúc sau, giọng của Arthur phát ra từ máy liên lạc.

"Sao vậy?"

“Chúng tôi quyết định đến thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng, anh nghĩ như thế nào?”

“Tôi không có ý kiến gì.”

“Vậy thì được rồi, cứ chờ tin tức của tôi.”

Chương 736 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!