Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 737: CHƯƠNG 737: TRỞ LẠI 3

Văn Vũ nói xong, cũng bỏ qua ánh mắt đầy chờ mong của Tần Thiên, trực tiếp cúp mắt, sau đó lại lấy máy chuyên dùng để liên lạc với Lâm Hải Phong.

Lần này Lâm Hải Phong cũng không để cho Văn Vũ đợi quá lâu.

Chỉ ba giây sau, giọng nói của ông ta đã vang lên qua máy truyền tin.

“Văn Vũ, có chuyện gì sao?”

Văn Vũ im lặng một lát.

"Tôi cần sự giúp đỡ của ông."

Từ trước đến nay trên đời này không bao giờ có kẻ thù vĩnh viễn.

Mặc dù Lâm Hải Phong và Văn Vũ đã từng có một khoảng thời gian xích mích không vui vẻ gì, nhưng tình huống liên quan đến lợi ích, cậu vẫn dễ dàng bỏ qua chuyện này.

Mà hành động của Lâm Hải Phong còn dứt khoát hơn thế.

“Nếu tôi có thể giúp cậu được gì thì nhất định sẽ giúp.”

Mối thù giết con cứ thể bị ông ta nhẹ nhàng bỏ qua như vậy.

Văn Vũ trầm ngâm giây lát, sau đó dứt khoát nói ra tình huống của chính mình.

"Las Vegas đã bị tàn phá bởi Ma tai. Nói cách khác, giờ tôi lại trở thành một kẻ lang thang không nhà để về…"

"Cậu trước giờ vẫn luôn là một kẻ lang thang."

Lâm Hải Phong nói ra sự thật một cách dứt khoát.

“Được rồi, những điều này cũng chẳng là gì, bây giờ tôi muốn một mảnh đất ở thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng làm căn cứ điểm của Hiệp hội Hỗ trợ Độc Hành Giả của chúng tôi cùng với ngôi nhà của đội ngũ riêng của mình.”

“Đây chỉ là chuyện nhỏ.”

Lâm Hải Phong vừa mở miệng đã đồng ý.

“Vậy thì tôi phải bỏ ra những gì?”

Văn Vũ rất hiểu rõ những chiêu trò của Lâm Hải Phong, nếu bây giờ ông ta không muốn lấy được lợi ích từ mình thì sau này cũng sẽ cần đến, tóm lại nhờ vả tên này làm chuyện gì thì nhất định phải đưa ra được chỗ tốt.

"Ừm…Nếu cậu không nói thì tôi thật sự không muốn bất cứ điều gì. Hay là như vậy đi, cậu lấy quyền hạn của một cánh cổng Ma giới trong bảo địa cỡ lớn kia của thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng đến đổi, cậu nghĩ sao?”

“Chính là quyền hạn đơn thuần phải không?”

Ngược lại Văn Vũ cảm thấy hơi kinh ngạc, nói khó nghe một chút thì quyền hạn này chẳng có tác dụng méo gì cả, cũng không biết Lâm Hải Phong dùng vào việc gì.

"Chỉ cần thứ đó, cậu không biết chứ, việc phân bố các cánh cổng Ma giới ở xung quanh địa điểm tập kết của Yến Kinh rất rắc rối. Tôi cần dùng quyền hạn đó để mở ra một lối đi."

"Ok."

Văn Vũ nói một cách dứt khoát.

Sau khi hai người họ bàn bạc xong xuôi, Lâm Hải Phong cũng xử lý mọi chuyện vô cùng nhanh nhẹn, trực tiếp mở ra lối truyền tống đến thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng cho những người có tên trong danh sách mà Văn Vũ đã cung cấp.

Sau khi Văn Vũ lại liên lạc với Arthur một lần nữa, cậu trực tiếp đưa ba người còn lại đến cột đá trao đổi ở bên cạnh, rồi lựa chọn hạng mục truyền tống.

Ngay khi ánh sáng truyền tống lóe lên, bốn người Văn Vũ và cả ba người Arthurs đang ở nơi xa đều biến mất không thấy.

Cảm giác choáng váng quen thuộc ập đến.

Giây tiếp theo, một sóng âm khuếch đại lướt qua tai Văn Vũ.

Ngôn ngữ của các quốc gia khác nhau xen kẽ với nhau, tiếng ồn ào ầm ĩ đến mức da đầu của Văn Vũ trở nên tê dại.

Cậu đưa mắt liếc nhìn xung quanh, trên quảng trường trung tâm của thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng, rất nhiều người với đủ loại màu da khác nhau đang tụ tập một chỗ trông vô cùng lộn xộn, tiếng la hét gào khóc không ngừng vang lên bên tai.

Những người này đều là đám dân tị nạn từ khắp nơi trên thế giới. Khi họ không thể giữ được ngôi nhà của mình, thì sẽ được gửi đến thành phố Thiên Không Vĩnh Cửu này, sau đó sẽ được bổ sung vào các vị trí khác nhau dưới sự sắp xếp của Lâm Hải Phong.

Dân số chính là nguồn tài nguyên quan trọng mà Lâm Hải Phong nhìn trúng.

Văn Vũ nhíu mày đứng yên tại chỗ chờ đợi, chẳng mấy chốc một nhóm lớn binh lính mặc quân phục của Hoa Hạ chen vào từ bên ngoài.

Một nhóm hơn mấy chục người tiến đến rất nhanh, lại thêm vũ khí trên người và sát khí ngút trời, khiến cho đám người đông đúc nhanh chóng né sang thành một lối đi.

Ở đây, quân nhân có giết vài người thì cũng là chuyện rất bình thường…

Sĩ quan dẫn đầu nhóm quân nhân đi thẳng đến trước mặt Văn Vũ, vô cùng kính cẩn và tôn trọng hành lễ với Văn Vũ.

“Đại nhân, tổng tư lệnh có lệnh, bảo tôi đưa đại nhân đến tháp điều khiển trung tâm.”

Văn Vũ mặt không biểu cảm gật đầu, đưa theo ba người phía sau, cùng nhóm quân nhân đi ra bên ngoài đám đông.

Khi Văn Vũ và đám người của cậu đã rời khỏi khu trung tâm quảng trường đông đúc, một phía khác, một nhóm quân nhân khác, đưa Arthur và ba người khác đến bên ngoài quảng trường.

Sau mười ngày, cuối cùng cũng gặp được…

Tất nhiên, Văn Vũ không có cảm giác đặc biệt gì cả, chỉ cảm thấy Arthur hơi gầy một chút, ừm, còn cô bé Arthur đang bế rất dễ thương.

Ngược lại, Tần Thiên rất kích động, đi thẳng đến trước mặt Tần Thi Viện.

Chuyện tiếp theo là cảnh mấy anh em gặp lại nhau đầy cẩu huyết, Văn Vũ nhìn cảnh trung tình đầy cẩu huyết này, cuối cùng cũng chịu không nổi mà nói.

“Đi thôi, quay về xem Lâm Hải Phong trước đã.”

Nói xong, ra hiệu cho mấy người quân nhân tiếp tục dẫn đường.

Chương 737 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!