Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 738: CHƯƠNG 738: KHÔNG CÓ TIÊU ĐỀ

Vẫn là con đường trước đây, điểm không giống là, lần quay lại này, chưa đi được 3 phút, mấy chiếc xe quân sự đã bắt đầu chạy đến trước mặt Văn Vũ.

“Lâu rồi không gặp.”

Lam Ba nhảy từ xe quân sự dẫn đầu xuống, cười chào hỏi Văn Vũ.

Nói chính xác, Văn Vũ và Lam Ba chỉ gặp nhau vài lần trong trận đấu xếp hạng trình tự, căn bản không thể nói là quen biết, nhưng vuốt mặt phải nể mũi, với thân phận trình tự số 9 của Lam Ba, có thể đích thân đến đây đón người, cũng coi như nể mặt mũi lắm rồi.

Văn Vũ cũng cười, tùy tiện nói một câu: “Bên dưới đánh nhau thế nào rồi?”

Lam Ba vừa trả lời vừa sắp xếp mấy người phía sau Văn Vũ lên xe.

“Vẫn còn bế tắc, có điều vấn đề không lớn lắm, một vài cuộc tấn công quy mô lớn đã bị đẩy lùi, tôi nghĩ là khu tập trung Yên Kinh không có vấn đề gì đâu, còn chỗ khác…”

Lam Ba ngồi ghế tài xế, nói không ngừng, cứ như muốn nói hết tính hình các khu tập trung ở Hoa Hạ cho Văn Vũ biết một lượt vậy.

Tất nhiên, Văn Vũ cũng vui vẻ nghe——chuyện như này biết nhiều một chút, cũng không có gì không tốt.

Xe quân sự chạy thẳng về tháp điều khiển trung tâm, Văn Vũ cứ luôn nghe những lời ba hoa của Lam Ba, ánh mắt đánh giá tình hình của thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng.

Thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng bây giờ, có rất nhiều người ——chủ yếu là chiến sĩ chiến đấu của quân đội và các nhà nghiên cứu, mà trong lời nói của Lam Ba, toàn bộ các trình tự đều có thể ở thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng có một căn nhà——không phải chỉ những trình tự thuộc quân đội mới có, mà là tất cả trình tự!

Nghe đến đây, trong lòng Văn Vũ chửi tục…

Cảm thấy Lâm Hải Phong đang ở trong thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng, vì bản thân mà chuẩn bị một điểm tập trung tốt.

Thậm chí lý do khiến Lâm Hải Phong làm như vậy…

Dùng một căn nhà lôi kéo trình tự, không cần biết có tham gia quân đội hay không, khi thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng gặp khó khăn, mấy trình tự ít hay nhiều cũng sẽ giúp đỡ, đó là một kế hoạch buôn bán không còn gì để tính.

Vừa nhìn phong cảnh bên ngoài, Văn Vũ vừa nghe Lam Ba ba hoa không nghỉ.

Lúc sau, Văn Vũ hỏi.

“Đường Hạo Phi thì sao?”

“Anh Phi đang ở khu tập trung Yên Kinh, tôi nói cho anh biết, anh đến đây có thể giúp…”

Lam Ba nói đến đây, đột ngột dừng lại những gì đang định nói ra, gương mặt cẩn thận nhìn Văn Vũ rồi cười khổ.

“Tôi lỡ lời rồi…”

Văn Vũ cũng bất lực, nói nhiều sẽ lòi ra, Lam Ba cũng thuộc loại người mồm rộng, nói một câu khó nghe, Lam ba là loại người làm lộ ra bí mật quân sự.

Điều này cũng nhắc nhở Văn Vũ – cái lão hồ ly Lâm Hải Phong, không có gì lạ khi ông ta không lo lắng gì về những việc ông ta làm trong đại bản doanh của ông ta, nhưng hóa ra có phiền phức con mẹ nó rồi, nên mới muốn cậu đến…

“Rắc rắc.”

Tiếng ma sát vang ngay bên tai, chiếc xe quân sự do Lam Ba lái dừng lại ngay trước tháp điều khiển trung tâm.

“Đại ca, giúp đỡ chút, đừng có để tổng tư lệnh biết tôi nói lộ ra…”

Văn Vũ quyết đoan dùng tay ra hiệu OK.

Nhìn thấy như vậy, Lam Ba lập tức cười híp mắt, như có cảm giác thân thuộc, dùng lực khoác lấy vai Văn Vũ.

“Anh em tốt, quay về mời anh đi uống rượu, các anh đi lên thôi, tôi về trước.”

Nói xong, sau đó nháy mắt với Văn Vũ kiểu “Anh hiểu mà”, rồi quay người đi thẳng lên xe quân sự.

Cửa tháp điều khiển trung tâm, tất nhiên có thuộc hạ do Lâm Hải Phong sắp xếp đến đón Văn Vũ.

Đi theo nữa quân nhân dáng người mảnh mai phía trước vào một căn phòng họp lớn, nữ quân nhân vô cùng tôn kính nói với Văn Vũ.

“Anh đợi một chút, Tổng tư lệnh đang họp, một lát sẽ đến đây tiếp các vị.”

Văn Vũ gật đầu.

Lâm Hải Phong bận, Văn Vũ đã biết trước——chiến tranh, nội bộ, ngoại giao, bất luận là chuyện gì đều cần Lâm Hải Phong ra tay tận lực làm việc, trên thực tế, mối quan hệ giữa Văn Vũ và Lâm Hải Phong vừa là bạn vừa là thù, nhưng có một điểm văn Vũ vô cùng chắc chắn – năng lực của Lâm hải Phong rất xứng đáng với vị trí bây giờ của ông ta!

Trong căn phòng họp lớn, Văn Vũ ngồi thoải mái trên ghế sofa nhắm mắt dưỡng thần,bên cạnh Nicole dễ thương đang xem xét những thứ đồ trang trí xung quanh,không hề có vẻ đau khổ gì như vừa mất ngồi nhà và những người thân.

Có vẻ như Arthur làm công việc tâm lý khá tốt, Văn Vũ nghĩ như vậy.

Bên cạnh Dương Hoằng và Vương Phúc Tài đang thầm thì nói chuyện gì đó, đôi mắt của họ thỉnh thoảng lướt sang hướng khác.

Ở đó, Tần Thiên và Arthur kẹp Tần Thi Viện ở giữa, hai anh em Tần Thiên và Tần Thi Viện đang tán gẫu, nhưng không khí không “nóng bỏng” như trước nữa, Arthur ngồi bên cạnh như mất lưỡi, có điều…

Tần Thi Viện ngẫu nhiên lại nhìn vào ánh mắt của Arthur, có chút gì đó kỳ quái…

Mà Tần Thiên nhìn ánh mắt của Arthur, cũng có gì đó “kỳ quái.”…

Cái con mẹ, bảo anh ta bảo vệ em gái, tên nhóc này lại bảo vệ đến tận trên giường…

Chương 738 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!