Ở Tây Ban Nha, Camille cúp máy thông tin liên lạc với Văn Vũ, nheo mắt lại không biết đang nghĩ gì.
Đến khi có tiếng bước chân đi đến từ phía sau
“Camille, là cái người đội trưởng đó hả?”
Giọng nói dịu dàng,như mang theo một nguồn năng lượng không rõ là gì đến, khiến cho sự ngập ngừng và do dự trong lòng Camille tan biến.
“Không phải đội trưởng gì cả, tôi đã nói với cô nhiều lần rồi mà, chỉ là một người có quan hệ hợp tác mà thôi…”
Camiller gương mặt bất lực quay đầu lại, nhìn thấy phía sau là một người phụ nữ mặc một bộ đồ màu đen, rất xinh đẹp.
Người phụ nữ xinh đẹp nở nụ cười, ánh mắt kỳ quái nhìn Camille, trong lòng Camille quặn thắt lại.
“Nhìn nụ cười khi nãy của cô, hình như không phải mối quan hệ đội trưởng đơn giản đâu ha…”
Camille chuyển chủ đề một cách dứt khoát.
“Sao vậy, tìm tôi có chuyện gì sao?”
“Đại Kim tỉnh dậy rồi, hét lên đòi tìm cô, rồi còn có Pegasus của cô nữa, hai bọn chúng đang cãi nhau và sắp phá cái nhà này của tôi ra rồi.”
Nhìn người phụ nữ mặc đồ đen với nụ cười trên mặt và sự dịu dàng, Camille im lặng một lúc, cảm kích nói.
“Cám ơn cô, , Linh. Nếu như không có cô, Đại Kim sợ là sẽ…”
Còn không đợi Camille nói hết câu, Linh đã nhẹ nhàng chặn lấy miệng của Camille.
“Đừng nói như vậy, cô biết, tôi ghét nhất là mấy chuyện sống sống chết chết.”
Nói xong, Linh khẽ nắm lấy tay Camille, quay người đưa Camille đến ngọn núi cách đó không xa.
Giọng nói của Không Linh thanh tao như vang lên từ từng ngọn cỏ bông hoa.
“mMc dù chủng tộc không giống nhau, nhưng, chúng ta đều là con của Trái Đất…không có gì…”
…
Cách bố trí trong Trang viên rất tinh xảo, nhìn là có thể thấy Lâm Hải Phong đã tốn không ít tâm tự, ừm, nến nói là thủ hạ của Lâm Hải Phong đã tốn không ít tâm tư.
Hệ thống lưu thông không khí của thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng rất xuất sắc, mặc dù ở trên cao, nhưng một chút cảm giác thiếu không khí cũng không có.
Yên lặng nhàn rỗi hai ngày, Văn Vũ nằm trong hoa viên đánh gía về cuộc sống hai ngày hôm nay.
Trừ Độc Nhãn thích làm hỏng mấy cây hoa trong vườn ra, Tinh thích nằm trên ghế sofa xem Tom và Jerry, còn chuyện ăn uống của Victor thì đều do Văn Vũ chịu trách nhiệm giải quyết, những thứ khác, thực tế tốt hơn cả tốt rồi.
“Gâu, gâu, gâu…”
“Tinh, cái con Tinh kia, tao mới tìm được thứ hàng ngon, đi cùng không…….”
“Anh Cẩu thật buồn nôn…”
“Meo meo meo…”
“Con chó chết biến thái, vậy mới nói thứ sinh vật như chó, không nên tồn tại.”
“Gâu gâu gâu!!!”
“Meo meo meo!!!”
Cuộc chiến chó mèo đến hồi gay cấn, với việc Độc Nhãn săn lùng và tiêu diệt một lượng lớn ma vật, sự uy hiếp của thần thú đối với thú biến dị bình thường, trong mắt của Độc Nhãn đã không còn rõ ràng nữa.
Một cảnh kinh hoàng, Văn Vũ thậm chí còn nghi ngờ, sự đáng sợ của kỹ năng này, có thể là kỹ năng đáng sợ nhất mà Văn Vũ thấy.
Nhưng trong dự đoán, sức chiến đấu khi chiến đấu với loài thiên địch, tất nhiên sẽ càng ngày càng mạnh hơn, thậm chí không mất quá nhiều thời gian, sẽ đạt được bước tiến đến thần thú.
Nhưng, lúc đó Độc Nhãn có còn là một con chó hay không?
Vấn đề này đối với Văn Vũ, Văn Vũ hiểu rất rõ, Độc Nhãn cũng hiểu rất rõ…
Với cuộc chiến của chó mèo trong phòng, Văn Vũ một chút cũng không muốn để ý tới, trên thực tế, Văn Vũ mấy ngày này chỉ nằm ở hoa viên ăn uống nghỉ ngơi…
Bởi vì trong nhà đã sớm bị Độc Nhãn và Victor phá hết rồi…
…
Âm thanh đánh nhau không ảnh hưởng gì đến Văn Vũ.
Cho đến khi, một âm thanh tiếng bước chân loạn xị vang đến bên tai Văn Vũ.
“Đừng ồn nữa, chuẩn bị xuất phát rồi!”
ớn tiếng ngăn lại vụ ẩu đả của Độc Nhãn và Victor.
Một bóng đen lướt qua ngay trên đỉnh đầu Văn Vũ, đứng trên cao.
Sau đó, Victor đi bộ một cách ngạo mạn nhưng nhanh chóng đến chỗ Văn Vũ.
Ba giây sau đó, Độc Nhãn bước ra uể oải, gương mặt uất ức để Văn Vũ ôm vào lòng.
Chó mèo đại chiến – mèo thắng rồi!
Chí ít bây giờ Độc Nhãn vẫn chưa lật mình được…
Mà tiếng bước chân càng ngày càng gần hơn.
…
“Đại nhân, có thể xuất phát chưa?”
“Đi thôi.”
Văn Vũ ra hiệu cho quân nhân dẫn đường, còn Văn Vũ thì lấy máy thông tin, gửi tin triệu tập cho Tần Thiên và những người khác.
Mấy người họ ở không xa đó, cho nên, khi mấy người quân nhân và Văn Vũ đi ra đến cổng trang viên, thì bốn người họ cũng đã đến nơi, đợi ở cửa lớn.
Bên dưới đã có người chuẩn bị chỗ rồi, còn có một khu lớn, nơi đó hoàn toàn giao quyền lại cho các vị, các vị có thể tùy ý quyết định.”
Người sĩ quan dẫn đường vừa nói vừa mở cửa xe cho Văn Vũ.
Thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng và khu tập trung Yên Kinh có một con đường——chỉ dành cho quân đội.
Lần này, Văn Vũ cũng coi như giúp cho khu tập trung Yên Kinh một việc lớn, cho nên cũng có được sự đãi ngộ cao nhất từ quân đội.
Quân đội mở con đường chuyện dùng, sĩ quan dẫn đường trừ việc giới thiệu sơ qua cho Văn Vũ đại khái tình hình hiện tại của khu tập trung Yên Kinh, thì cũng không nói gì nhiều.
Văn Vũ cũng lời hỏi nhiều.
Có điều từ trong lời nói của sĩ quan, Văn Vũ không khó để có thể nghe được vài tình tiết nhỏ – ví dụ như,tình hình chiến đấu khu tập trung Yên Kinh cũng không coi là chặt chẽ lắm, cùng với việc khu tập trung Yên Kinh chịu phần lớn áp lực từ Ma Tai, điều đó khiến cho những khu tập trung á châu và các khu khác cũng tốt hơn nhiều.
Chương 741 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]