Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 742: CHƯƠNG 742: ĐẾN TỪ ĐẠI DƯƠNG 1

Mặc dù khu tập trung Yên Kinh hấp dẫn phần lớn ánh mắt của Ma Tai, nhưng cũng có điểm tốt——là một lượng lớn ma tinh tích lũy lại, khiến cho thực lực những người ở khu tập trung Yên Kinh càng ngày càng mạnh hơn.

Trong mạt thế, trốn tránh sự sinh tồn một cách mù quáng không giải quyết được gì cả, sợ chết ngược lại còn chết nhanh hơn.

Ngược lại, chiến đấu——trở nên mạnh mẽ – chiến đấu, đó mới là vòng tuần hoàn giải quyết vấn đề đúng đắn nhất.

Không mất quá nhiều thời gian, con đường chuyên dụng cho quân đội——thật ra chỉ là một đá trao đổi bình thường, trong tầm mắt.

Một cảm giác choáng váng quen thuộc ập đến, trong nháy mắt, Văn Vũ đã đến kho hàng của Nặc Đại.

Phía trước, Lam Ba gương mặt nở nụ cười đi đến chỗ Văn Vũ.

“Đi, tôi đưa các anh đi.”

Lam Ba không chào hỏi gì cả, tự nhiên như rất quen thuộc với mọi người vẫy vẫy tay, dẫn đầu đi ra ngoài.

“Địa điểm đường dịch chuyển này được đặt ở cạnh bức tường nội thành, như vậy có thể đảm bảo được quân đội nhanh chóng ra vào thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng, đồng thời cũng phòng bị được bên ngoài vào làm loạn.”

Đứng dưới chân tường thành khổng lồ, Lam Ba giải thích với mọi người.

Bản thân anh ta vốn thích nói chuyện, phần công việc này, đối với Lam Ba mà nói không thể tốt hơn.

Nói nửa ngày – chủ yếu là giới thiệu tình hình hiện tại, tổng thể cũng không có gì.

Một lúc sau, Lam Ba mới phản ứng lại, quay đầu lại nhìn Văn Vũ nói.

“Chúng ta đến trụ sở chỉ huy tiền tuyến trước, hay là đi đến thành trì đã phân cho các anh trước?”

Văn Vũ khẽ cười suy nghĩ một lúc:”Đi đến trụ sở chỉ huy tiền tuyến trước đi.”

Thành trì ở khu tập trung Yên Kinh, Văn Vũ không muốn xem lắm – vị trí không được, có lẽ môi trường xung quanh cũng kém hơn ở thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng, chuyện này dối với Văn Vũ mà nói, hoàn toàn là một thứ có cũng được không có cũng được.

“Chúng tôi cũng đoán anh sẽ nói như vậy, cho nên, anh Phi và vài người nữa,đã ở trụ sở chỉ huy tiền tuyến đợi anh rồi.”

Nói xong, giọng điệu Lam Ba trở nên nghiêm túc,nghiêm nghị nói với Văn Vũ.

“Tôi bắt buộc phải nói một lần, lần này anh đến, thật sự đã giúp được một chuyện lớn.”

Trụ sở chỉ huy tiền tuyến cách với con đường chuyên dụng không xa lắm, cho nên, lần này, Lam Ba đón mọi người không dùng xe quân sự mà tập hợp một số lượng lớn quân nhân mở đường, trên đường đi gặp vô số ánh mắt của người hiếu kỳ, ngưỡng mộ, thậm chí còn sợ hãi nhìn theo,mà cậu bước đến trước không hề vội vàng…

Đạo lý rất đơn giản, dưới tình hình ma vật bao vậy thành, quân đội sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để để nâng cao tình thần quân đội, hay chính là răn đe một chút—— mà với tình hình trước mắt,rất giống như trình tự số 2 gia nhập vào quân đội, mặc dù sự thật thì không phải như vậy…

Dưới sự tuyên truyền của những người “có tâm”, thân phận ủa Văn Vũ nhanh chóng được truyền đi, sau khi trải qua trận đấu xếp hạng trình tự, trình tự đại biểu cho cái gì, đã thành chuyện ai cũng biết…

Cho nên, không khó mà nghĩ, “trình tự số 2 gia nhập quân đội Hoa Hạ”, cái tin này, khiến cho cả thế giới chấn động!

Đối với chuyện đó, VănVũ không có biểu hiện gì cả.

Lâm Hải Phong có kéo cờ thế nào cũng không ảnh hưởng đến Văn Vũ.

Hai bên vô số ánh nhìn của mọi người, khiến cho Văn Vũ có chút khó chịu…

Người đông quá…

Hơn nữa còn có đủ tất cả các đất nước, các chủng tộc với màu da khác nhau, bây giờ khu tập trung Yên Kinh, dần dần trở thành một khu tị nạn và trạm tái chế rác.

May thay, dưới sự hộ tống của quân đội, hiện trường cũng không loạn lắm——đầu óc của mấy người tị nạn chưa hỏng, chuyện trình tự số 2 gia nhập quân đội là giả, đối với mấy người này chỉ alà xem chuyện náo nhiệt, xem xong thì lại về nhà, cũng không bán theo, cũng không khóc lóc gọi tên điên cuồng.

Quân đội mở đường, nói là để bảo vệ Văn Vũ khỏi sự tấn công, nhưng thật ra là bảo vệ dân chúng hai bên.

Lam Ba đẫn Văn Vũ và mọi người đi càng ngày càng xa, quân đội hải quân cũng tuyên truyền thân phận của Văn Vũ.

Bao nhiêu lời đồn trừ người này qua người kia được truyền ra, không thể không nói, hành động của Lâm Hải Phong không tồi, chí ít có thể làm giảm nỗi sợ hãi ma tộc của mọi người, thậm chí còn giảm được số lượng tội phạm trong thành…

Tất nhiên, cũng có vài biến số khác xảy ra, mà Lâm Hải Phong và Văn Vũ không hề hay biết…

Một chức nghiệp giả mặc trên người bộ đồ bình thường, có đeo một chiếc huy chương với hình ba cái đầu lâu trên ngực, nghe thấy tiếng bàn luận “vo veo” xung quanh, suy nghĩ một lúc, sau đó quay người rời đi.

Mà một bên khác.

Nhìn thấy ở phía xa có vài bóng người đang đi đến một chức nghiệp giả trung niên mặc áo giáp da cấp 4 mím môi, thở dài một cái.

“Quân đội mở đường, trình tự số 9 dẫn đường, với vô số ánh mắt sùng bái, cứ như vị vua vi hành vậy, đó mới gọi là người mạnh…”

“Sao vậy, ngưỡng mộ hả?”

Bên cạnh một giọng nói hơi phù phiếm vang lên.

Quay đầu lại nhìn, một người thanh niên tuổi chưa đến 20 mồm ngậm tăm, dựa lưng vào tường, nói giễu cợt.

Chương 742 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!