“Dùng mạng của Akkad, đổi lấy mạng của mình, cũng coi như không bị thiệt, không thiệt chút nào…”
Vạn Bình đành tự an ủi mình như thế.
Trên đường tới đường hầm vận chuyển của thành phố thiên không vĩnh hằng, Vạn Bình thở phào nhẹ nhõm.
Đó là tin của một trình tự số 2 tới Yến Kinh, bản thân tổn thất hội Tam khô của Nặc Đại, tổn thất một Akkad sở hữu kỹ năng cấp nội tình mạnh mẽ…
TMD này, trái tim chó má của Vạn Bình đều có.
Đưa huy hiệu của mình cho quân nhân phụ trách canh giữ, dưới ánh mắt cung kính của người quân nhân, Vạn Bình vượt qua nhiều chướng ngại vật và đến trước cột đá trao đổi.
Suy nghĩ một lúc, giống như nhớ lại khoảng thời gian sống ở khu tập trung Yến Kinh, Vạn Bình trực tiếp kích hoạt truyền tống.
Trong lòng Vạn Bình đại khái đã có điểm đến trong lòng…
Cứ về Mẫu Đơn Giang trước đã, bây giờ nơi đó không có dân cư, chỉ có thú biến dị và ma vật. Với địa vị và tính cách của Văn Vũ bây giờ, cũng không thể lại trở về Mẫu Đơn Giang.
Từng hành động của Vạn Bình, dĩ nhiên Văn Vũ không hề hay biết.
Lúc này Văn Vũ đang ngồi trong phòng họp, cùng với Đường Hạo Phi đứng trước tất cả các lực lượng quân đội hàng đầu, tiến hành chuyển giao quyền lực - đương nhiên chỉ là tạm thời.
Đây chỉ là chuyện nhỏ này, mục đích thật sự vẫn là để lực lượng quân sự hàng đầu của quân đội và Văn Vũ hiểu rõ nhau, để tránh tới lúc xuất hiện vài tình huống khác.
Vài trăm tên chức nghiệp giả mạnh mẽ tụ tập ngồi cùng nhau. Cảnh tượng này rất ngoạn mục. Dù gì, bất cứ ai trong này đều là cường giả có thể trấn giữ bên ngoài!
Lúc này, Đường Hạo Phi đang ngồi vị trí chủ trên cao, đang phát dài dòng – giống như nhà lãnh đạo đang diễn thuyết trước mạt thế, giọng điệu không nhanh không chậm, rất có nhịp điệu, cũng có hiệu quả thôi miên.
Còn mọi người ngồi nghe cũng hiểu mục đích quan trọng của cuộc họp này, vốn không để tâm lời sáo rỗng của Đường Hạo Phi. Anh ta giống như đang đọc thuộc lòng bài văn, hàng trăm con mắt đều nhìn sang hướng của Văn Vũ…
Tần Thiên bên cạnh dùng cùi chỏ thúc nhẹ Văn Vũ.
“Thực lực của quân đội thật sự rất mạnh!”
Cũng không trách Tần Thiên nói vậy, theo quan sát của Văn Vũ, vũ lực trong chiến trường có thể sánh ngang với Tần Thiên, chí ít cũng có 5 người!
Ngồi bên trái Đường Hạo Phi có Walter, Tần Mẫn, Ca Tu, cấp dưới còn có 2 chức nghiệp giả không quen biết.
Walter, Tần Mẫn và Ca Tu đều là người quen, dĩ nhiên không cần nhắc nhiều, ngược lại Văn Vũ không mấy ấn tượng với 2 chức nghiệp giả kia.
Một người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, một người da vàng trông rất anh hùng…
Thấy 2 người thân nhau, có phải hành động thì thầm thì có thể biết quan hệ giữa 2 người này chắc cũng không tệ.
Nhưng khi thấy ánh mắt của Văn Vũ, người da vàng kia chậm rãi dời tầm mắt về phía Văn Vũ, khoé miệng khẽ giương, cười và gật đầu với cậu.
Ngược lại người da trắng bên cạnh nhìn ánh mắt của Văn Vũ có gì đó lạ lạ - vốn không phải cố tình hay ác ý, mà là - cảm giác quen thuộc không thể giải thích được và một số thứ phức tạp hơn.
“Đó là Lôi, còn có Marquez, 2 người sau khi ma tai ập xuống thì mới gia nhập quân đội.”
Đường Hạo Phi bên cạnh vừa cầm bản thảo trong tay để tập đọc diễn cảm vừa gửi làn sóng tinh thần bí mật cho Văn Vũ.
“Thực lực tương đối mạnh, rất có thể còn mạnh hơn cả Walter và Tần Thiên. Đám người này từ đâu xuất hiện vậy?”
“Không biết. Nhưng cũng tiến hành kiểm tra các kiểu rồi, xác định không có vấn đề gì. Đợi sau khi hội nghị kết thúc, tôi giới thiệu với cậu.”
Đường Hạo Phi đồng thời suy nghĩ, một mặt ứng phó với vụ thể diện trong cuộc họp, một mặt là dùng tinh thần trao đổi nhiệt tình với Văn Vũ.
“Được rồi. Cuộc họp lần này tới đây thôi. Lần này tôi tới Hải tộc, sẽ dẫn theo Walter. Khu vực phòng thủ do Walter phụ trách sẽ do Tần Thiên thay thế, có vấn đề gì không?”
Văn Vũ gật đầu với Tần Thiên bên tay phải của mình.
“Lần này tôi tới đến Hải tộc thiết lập quan hệ ngoại giao. Nếu thời gian dài thì có thể là một tháng, ngắn thì cũng nửa tháng là kết thúc. Khoảng thời gian này để Văn Vũ thế vị trí của tôi. Franke, ông phụ trách trợ giúp Văn Vũ, ừm… Lôi.”
Ánh mắt của Lôi nhìn sang Đường Hạo Phi.
“Cậu phụ trách công việc phối hợp giữa Văn Vũ và cơ quan cấp dưới.”
Nhiệm vụ này, tương đương việc là lính thân cận của Văn Vũ, không cần nói nhiều, đây là chuyện tốt.
Cũng có nghĩa là theo dõi Văn Vũ, nhưng mấy chuyện này không thành vấn đề. Văn Vũ tự nhận thấy mình và Đường Hạo Phi đổi thân phận cho nhau thì cũng sẽ làm vậy thôi.
Lôi cũng nhẹ nhàng gật đầu
“Được rồi, tan họp.”
Cuộc họp nửa tiếng đồng hồ, nay kết thúc chóng vánh, thật sự khiến Văn Vũ cảm thấy bất lực…
Thời gian nửa tiếng đồng hồ, nếu để chức nghiệp giả tham gia cuộc họp buông tay xuống dao giết người, chắc vài chục đến hàng trăm ma vật đều sẽ tan thành mấy khói, các cường giả siêu cấp tại khu tập trung Yến Kinh hội tụ tinh hoa của nhân loại, chắc chắn có thực lực như vậy!
Chức nghiệp giả ngồi phía sau lần lượt ra khỏi phòng họp, mãi tới khi trong phòng hợp chỉ còn lại vài chục tên chức nghiệp giả. Một buổi họp đơn giản lại bắt đầu.
Đương nhiên, lần này không cần nói về một số điều vô nghĩa lần này.
“Tôi giới thiệu ngắn gọn với mọi người một chút.”
Chương 750 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]