Đường Hạo Phi chỉ vào đám người ngồi bên tay trái rồi nói với Văn Vũ.
“Walter thì tôi không cần phải nói. Lần này đi chung với tôi có Cát Tu và Vincent. Bây giờ phụ trách bắt Akkad.”
“Bắt Akkad? Anh ta ở Yến Kinh hả?”
Đường Hạo Phi gật đầu.
“Khoảng thời gian trước, thế lực đen lớn nhất ở khu ngoại thành – lão đại của hội Tam Khô báo cáo vị trí của Akkad cho Cát Tu, chính xác là ở Yến Kinh. Cậu cũng biết sự đe doạ của Akkad, chúng ta không thể coi thường quả bom này.”
Văn Vũ hiểu ý của Đường Hạo Phi, ngoài việc tự giới thiệu về chức năng của Cát Tu và Vincent, cũng chính là nhắc nhở bản thân - không nhúng tay quá nhiều vào chuyện nội bộ của quân đội. Cuộc trò chuyện bí mật lúc nãy của 2 người, Đường Hạo Phi nói với Văn Vũ đây là vật may mắn, cũng không hẳn có ý cảnh cáo – Văn Vũ cuối cùng cũng là người ngoài!
“Tần Mẫn, Lam Ba, Độc Cô Kiếm, Lôi và Marquez đều là lính chiến đấu, không có chuyện chịu trách nhiệm, tương đương đơn vị chiến đấu cấp một. Khoảng thời gian này, Lôi sẽ là lính thân cận với cậu, có chuyện gì thì tìm Lôi cũng được.”
Tính chất của chức vụ này và chức vụ của Đường Hạo Phi, hoặc là, chức vụ của Văn Vũ trong khoảng thời gian tiếp theo tương tự - một viên gạch của cuộc cách mạng, cần chỗ nào thì chuyển tới chỗ đó.
“Franke.”
Đường Hạo Phi chỉ vào ông cụ tóc bạc phơ bên cạnh.
“Franke sẽ dùng chung văn phòng với cậu, tác dũng của ông ta rất quan trọng! Vô cùng quan trọng! Nhưng năng lực chiến đấu của Franke không coi là mạnh lắm. Cho nên Văn Vũ, cậu cần phải bảo vệ cho cả Franke.”
Nghe Đường Hạo Phi nói vậy, trong lòng Văn Vũ nghi ngờ nhưng vẫn gật đầu.
Franke cũng mỉm cười hiền hoà với Văn Vũ: “Bình thường tôi cũng không làm gì, đều sẽ ở trong văn phòng, sẽ không gây thêm phiền phức gì cho đại nhân đâu.”
“Vậy thì ngại quá.”
Văn Vũ cũng gật đầu với Franke.
“Phương Bạch – tổng chỉ huy quân đội tiền tuyến, phụ trách chuyện bố trí phòng thủ ở khu tập trung Yến Kinh, thực lực cũng không tệ, nhưng năng lực lãnh đạo cũng càng xuất sắc.”
Cái tên Phương Bạch này thì Văn Vũ từng nghe, Văn Vũ cũng có biết ân oán của anh ta với Cuồng Lưu. Lần đầu gặp mặt thế này, quấn khăn choàng và ngoại hình điển trai dịu dàng, cộng thêm vết sẹo gớm ghiếc trên mặt, khiến cho Văn Vũ ấn tượng sâu sắc.
Cậu mỉm cười và gật đầu với đối phương, coi như là chào hỏi. Còn Phương Bạch tỏ ra vô cảm nhìn Văn Vũ, cũng không làm động tác gì thêm.
Sự thù địch ẩn dưới vẻ ngoài điển trai dịu dàng khiến Văn Vũ có hơi khó hiểu.
“Phương Bạch và Lâm Thiên Tuyết cũng từng là siêu chiến binh Tiểu Tuyết của quân đội. 3 ngày kết hôn trước khi ma tai xảy ra, Lâm Thiên Tuyết là em gái của Cuồng Lưu, con gái ruột của Lâm Hải Phong.”
Đường Hạo Phi giải thích cho Văn Vũ nghe về nguồn gốc của sự thù địch không rõ này…
Trong lòng Văn Vũ đột nhiên có một cảm giác tuyệt vọng.
Người khác đều là đánh từ người nhỏ tới người già, kết quả tới chỗ mình, trở thành đánh từ nhỏ cho tới người càng nhỏ hơn.
Dưới sự thù địch không thể giải thích này, Văn Vũ đã bắt đầu suy nghĩ có cần phải trực tiếp loại bỏ Phương Bạch hay không…
Có thể là quan sát thấy bầu không khí hiện tại khác thường, Franke đứng một bên nheo mắt, giống như đang quan sát thứ gì đó, sau đó nháy mắt với Phương Bạch, đồng thời truyền làn sóng tinh thần bí mật đến tai của đối phương.
“Hãy thu lại suy nghĩ vô vị của cậu đi, nếu không, cậu sẽ chết đó.”
Phương Bạch im lặng một hồi, trong lòng âm thầm thở dài.
Lúc nãy, bản thân quả thật có lạm dụng chức quyền, có suy nghĩ làm khó Văn Vũ – quan hệ giữa mình và Tiểu Tuyết, giữa mình và Cuồng Lưu, khiến bản thân không cách nào làm ngơ trước cái chết của Cuồng Lưu…
Nhưng năng lực quan sát thời gian và nhắc nhở thì sao có thể tuỳ tiện coi thường!
Nói mình sẽ chết, vậy bản thân cũng cách cái chết không xa…
Im lặng một lúc, Phương Bạch từ từ đưa tay ra với Văn Vũ.
“Hy vọng chuyện đã qua sẽ không gây rắc rối cho công việc của chúng ta.”
Đối mặt với thiện ý Phương Bạch chủ động đưa ra, Văn Vũ chậm rãi gật đầu.
“Chuyện đã qua, tạm thời không nhắc đúng sai, nhưng tương lai, hy vọng anh sẽ không bị thù hận làm mờ mắt.”
Người không động ta, ta không động người. Đây coi như là nguyên tắc làm việc của Văn Vũ. Tình hình là Phương Bạch chủ động bày tỏ thiện ý, Văn Vũ cũng sẽ không mạo hiểm liều chết vì Lâm Hải Phong mà chủ động tìm Phương Bạch gây chuyện.
“Được rồi. Quyêt định vậy đi. Chuyện còn lại, Franke sẽ nói với cậu kỹ hơn. Tôi và Walter đi trước đây. Sự an toàn của khu tập trung Yến Kinh, tôi giao cho cậu nha.”
Văn Vũ gật đầu.
Đường Hạo Phi cũng không nói gì thêm, anh ta đưa Walter trực tiếp đi khỏi - chuyện tiếp xúc với Hải tộc phải làm càng sớm càng tốt.
Đám người của Văn Vũ, dưới sự dẫn dắt của Franke và Lôi đến văn phòng ban đầu của Đường Hạo Phi.
Phương Bạch bước ra khỏi tòa nhà trụ sở chính, lông mày thanh tú nhíu chặt.
Một lúc lâu sau, anh ta khẽ thở dài…
Vốn không trực tiếp đến cương vị công tác của mình, ngược lại anh ta đi về một hướng khác.
Lái xe của quân đội đi thẳng tới đường giao nhau giữa nội thành và ngoại thành.
Nơi này là điểm cung cấp vật tư cho quân đội.
Chương 751 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]