Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 752: CHƯƠNG 752: ‘NHÀ’ 1

Trong tình hình ma vật vây thành, quân đội đã thực hiện kiểm soát lương thực – đương nhiên, vấn đề lương thực vốn không cần phải chú ý quá nhiều. Khoảng thời gian trước khi ma tai ập tới, quân đội nhận không ít đồ tốt, bao gồm cây trồng sản lượng cao được chức nghiệp giả phụ giúp nuôi trồng, nhiều loại vật dụng sinh hoạt, thậm chí có cả không gian nuôi trồng đầu tiên, cộng thêm nguồn cung cấp thực phẩm cho những người tị nạn ở ngoại thành lần lượt bị cắt, vấn đề thực phẩm vốn không nghiêm trọng – thậm chí đối với người có cấp độ như Phương Bạch mà nói, thứ có thể đủ ăn vẫn tốt hơn so với mạt thế lúc trước!

“Đại nhân.”

Thấy Phương Bạch bước xuống xe, quân nhân phụ trách tại điểm cung cấp vật tư cung kính chào Phương Bạch.

Vị trí hiện tại của Phương Bạch trong quân đội khá cao, vốn không phải vì thực lực, mà là công trạng thuộc về sự giáo dục ưu tú của thế gia ở mạt thế lúc trước, nên có được năng lực lãnh đạo và chỉ huy.

Nói không ngoa, nếu bây giờ Lâm Hải Phong chết rồi, tiếp quản vị trí của Lâm Hải Phong thích hợp nhất không phải là Đường Hạo Phi mà là Phương Bạch.

Phương Bạch gật đầu với người canh giữ, anh ta trực tiếp lên tiếng.

“Tôi lấy 5 lạng thịt bê, cả gan rồng đất, ruột chim hồng hạc, khoảng thời gian trước tôi có săn chân gấu ma băng hung bạo, thêm bộ óc của kẻ tàn sát đẫm máu!”

Kẻ tàn sát đẫm máu – chủng ma cấp 5 xuất hiện ngoài khu tập trung Yến Kinh.

Ma vật ăn người, nhưng ai nói là người không thể ăn ma vật chứ? Thực tế thức ăn cho nhiều người tị nạn ở khu ngoại thành chủ yếu là xác ma vật khác nhau.

Dưới sự xử lý tài hoa của đầu bếp trong quân đội, ma vật cũng được đưa lên bàn ăn của loài người…

Lệnh của Phương Bạch nhanh chóng được thực hiện.

Chưa cần tới 5 phút, túi lớn túi nhỏ đã được đặt lên xe của Phương Bạch. Sau đó, Phương Bạch lái xe phóng nhanh đến một nơi nào đó.

Trong nội thành, căn biệt thự rộng rãi.

3 bước một trạm, 5 bước một đồn, việc canh gác nghiêm ngặt không đủ để hình dung các biện pháp canh gác ở đây.

Chỉ vì nơi này là thủ lĩnh cao nhất của quân đội, hoặc là nói, trước mắt là nhà của Lâm Hải Phong – thủ lĩnh cao nhất của tộc người!

Nhìn căn nhà khí phái trước mặt, Phương Bạch hít một hơi thật sâu.

Ông cụ đã rất lâu chưa về…

Từ lúc nào…

Hình như là từ lúc Đường Hạo Phi phân quyền hạn của thành phố thiên không vĩnh hằng cho quân đội…

Không!

Phương Bạch chậm rãi lắc đầu.

Là từ lúc Cuồng Lưu ‘chết đi sống lại’, dẫn theo Claire tới đây ở!

Trong lòng Phương Bạch khẳng định ý nghĩ này.

Trên đường trải qua biết bao trạm an ninh - sự bảo vệ của quân đội đối với Lâm Hải Phong, có thể gọi là mọi mặt. Cho dù là người nhà, việc kiểm tra an ninh vẫn rất nghiêm ngặt, huống chi Lâm Hải Phong không có ở đây.

10 phút sau, Phương Bạch xách túi lớn túi nhỏ đi thẳng tới phòng trung tâm của biệt thự.

Cách bài trí nhà tứ hợp giống với khu quân đội mình ở lúc nhỏ. Đó có thể là tình cảm của thế hệ trước. Tất cả người thân của Lâm Hải Phong – ‘con trai và con dâu’, con gái con rể đều ở trong nhà tứ hợp không lớn này.

Cả nhà vui vẻ, sum vầy…

Chỉ đáng tiếc, chủ nhà không có.

Nghĩ tới đây, Phương Bạch lại thở nhẹ.

“Về rồi hả? Hôm nay sao về sớm vậy?”

Ở chái nhà trái, một bóng dáng xinh đẹp chậm rãi bước ra,nét mặt dịu dàng và ấm áp khiến Phương Bạch hơi ngây người.

Người từng yêu, bây giờ là vợ anh ta…

Phương Bạch chậm rãi đi tới bên cạnh Tiểu Tuyết, nhấc theo lương thực mười mấy kg. Anh ta nhẹ nhàng ôm eo của Tiểu Tuyết, dán chặt vào trán cô. Phương Bạch dịu dàng nói: “Anh họp xong thì về, chiến sự cũng không gấp. Hơn nữa, anh nhớ em, còn có cục cưng của chúng ta…”

Phương Bạch nói xong, lập tức hôn lên môi vợ yêu.

“Hu hu hu… đừng quậy!”

Hai tay của Tiểu Tuyết đánh vào ngực Phương Bạch như gãi ngứa, khiến anh ta cười ngây ngô.

Sau đó, hai tay anh ta vuốt bụng vợ yêu, khoé mắt của Phương Bạch bùng lên tình yêu nồng nàn…

“Bé con hôm nay có nghịch ngợm không?”

Tiểu Tuyết vỗ vào tay của Phương Bạch ra rồi trợn mắt nhìn anh ta.

“Còn chưa tới một tháng mà…”

Phương Bạch đành đáp lại bằng nụ cười ‘ha ha’.

“Đúng rồi. Anh có mang về chút đồ ăn, chút nữa anh xuống bếp nấu món ngon cho em và chị dâu… Chắc 2 tên nhóc cũng thèm ăn rồi…”

Phương Bạch nói xong, vẻ mặt tươi cười đi xuống bếp. Cho dù thân phận, địa vị có cao đi nữa, người nhà của Lâm Hải Phong vẫn giữ thói quan tự mình xuống bếp.

Thấy bóng lưng của chồng mình, trong lòng Tiểu Tuyết thầm thở dài…

Anh cả…

Chị dâu…

Người trong căn biệt thự này, không, hình như người của khu tập trung Yến Kinh đều biết chuyện đã xảy ra…

Từng là chiến thần quân đội, nay lại thành công cụ sinh đẻ cho gia tộc tổng tư lệnh…

Định mệnh vô thường…

Giống như đang chế nhạo sự đối xử lạnh lùng của Lâm Hải Phong, lại giống như đùa giỡn sự vui buồn của nhà họ Lâm, thế gia hàng đầu của tộc người…

Món chiên, xào, đồ nguội…

Phương Bạch xử lý đủ kiểu đống lương thực vừa đem về, với sự giúp đỡ của một vài người làm, bàn thức ăn được bày ra trong sảnh chính.

Tài nấu nướng của Phương Bạch vẫn được coi là rất cừ.

Trong sảnh chính, 2 bóng dáng xinh đẹp đang thì thào trò chuyện, thính giác từ thể chất cơ thể mạnh mẽ mang đến khiến cho Phương Bạch nghe rõ câu chuyện giữa 2 người phụ nữ.

Chương 752 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!