Kinh nghiệm nuôi dạy con cái…
Giáo dục sớm…
Kế hoạch tương lai cuộc đời của đứa trẻ…
Trong mạt thế, 2 thai phụ không lo cơm ăn áo mặc, không lo an toàn, có thể trừ mấy chuyện này ra thì cũng không bàn chuyện nào khác.
Kết hôn, mang thai, rồi sinh con…
Khiến cho ‘Claire – từng là trình tự số 5’ và Tiểu Tuyết, người từng siêu chiến binh số 1 của quân đội, trở thành ‘thiếu phụ luống tuổi’ hay càm ràm.
Bên cạnh, bóng dáng Phương Bạch quen thuộc, đau lòng, thậm chí là nhớ nhung, đang ngồi trên ghế, nhàn nhã nhấp một ngụm trà.
Cho dù đã trở thành công cụ sinh sản, bị Lâm Hải Phong giam lỏng, chỉ là phục chế thể của Cuồng Lưu, nhưng thần thái và ánh mắt đó vẫn làm cho Phương Bạch bất giác nhớ về những chuyện trong quá khứ.
Thời tuổi trẻ từng lông bông…
Thời từng phong lưu hào phóng…
Thời kề vai tác chiến…
Nhưng mọi chuyện tới hôm nay, tới bây giờ, chỉ là một câu nói ngắn ngủi.
“Cuồng Lưu, nếu thử món ăn hôm nay đi…”
Gia giáo của gia tộc lớn luôn nghiêm ngặt.
Cho dù thời gian nổi loạn cũng tương đối ngắn đối với nhà họ Lâm.
Ăn không nói, ngủ không phát ra tiếng, đây là quy tắc của nhà họ Lâm, cũng là giáo dục mà Phương Bạch được tiếp nhận từ nhỏ.
Nhưng…
Lúc thấy vẻ mặt xụ xuống của ‘Cuồng Lưu’, ẩn giấu sự trống rỗng sâu nhất, nhớ tới cuộc họp hôm nay có bóng dáng ngôi sao đã tắt.
Phương Bạch không nhịn được…
“Văn Vũ về rồi.”
Chỉ nói một câu đơn giản đã khiến bầu không khí trên bàn ăn hoàn toàn đông cứng.
“Răng rắc…”
“Sao anh ta còn dám quay về? Sao anh ta có thể về đây chứ?”
Sức mạnh sơ kỳ cấp 5 trực tiếp bóp đũa trong tay thành một đống mạt gỗ, khuôn mặt méo mó của Tiểu Tuyết nhìn Phương Bạch, đôi mắt ánh lên tia sáng đỏ thù hận và sợ hãi, cảm xúc dao động kịch liệt, tiểu linh thú trên vai cũng nhảy dựng lên giống như đang âm thầm trút giận!
Dùng sức nuốt nước bọt, Phương Bạch nhẹ nhàng nắm lấy tay của Tiểu Tuyết rồi từ từ nói.
“Đây là quyết định của cha.”
“Tại sao cha lại gọi anh ta về? Tại sao không giết anh ta? Tại sao không giết anh ta chứ?”
Tiểu Tuyết vốn dĩ xinh đẹp, lúc này giống như biến thành một ác quỷ đòi mạng!
“Tiểu Tuyết.”
Một giọng bình tĩnh truyền đến.
Cuồng Lưu vừa gắp một miếng thịt bê tươi, mịn và mềm, cho vào trong bát của Claire, vừa chậm rãi nói.
“Đừng xoắn lên vì chuyện này, được không? Bây giờ chúng ta không phải rất tốt sao…”
Im lặng…
Là tốt, hay là không tốt…
Ai mà biết…
“Qua vài ngày, tôi muốn đi thăm Văn Vũ, Bạch à, anh có thể sắp xếp một chút được không?”
Thấy ánh mắt nghiêm túc của Cuồng Lưu, Phương Bạch im lặng một hồi rồi gật đầu.
“Cảm ơn…”
“Không có gì…”
Giữa anh em…
Vốn không cần nói cảm ơn…
Cho dù bây giờ ‘Cuồng Lưu’ ngồi trước mặt mình, dù là người một nhà, trước giờ chưa từng nể mặt ‘Cuồng Lưu và Claire’, hay đối đãi đặc biệt gì cả.
Nhưng có vài chuyện đã thay đổi…
Quả thật đã thay đổi, Phương Bạch suy nghĩ.
Bữa ăn thịnh soạn cần ít thời gian hơn dự kiến. Sau khi ăn xong, Cuồng Lưu kéo tay của Claire đi về phòng, chỉ để lại Phương Bạch và Tiểu Tuyết ngồi lại phòng khách.
“Anh Bạch, em muốn nói chuyện với anh.”
“Đừng nói nữa. Chuyện em muốn nói anh cũng từng nghĩ qua. Nhưng Franke cảnh cáo anh rồi, anh sẽ chết, vì người đã khuất mà hy sinh tính mạng của mình, không đáng đâu…”
Một bàn tay nhỏ mềm mại siết chặt cánh tay mảnh khảnh của Phương Bạch, quay đầu nhìn, thu vào tầm mắt là gương mặt non nớt của Tiểu Tuyết.
“Em không phải muốn nói chuyện này. Em cũng không phải con nít, chuyện nặng nhẹ em đều hiểu. Thực ra, em muốn khuyên anh đừng gây chuyện với Văn Vũ. Em hiểu sự khủng khiếp của anh ta…”
Phương Bạch nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tiểu Tuyết, anh ta giương khoé môi nhưng không nói thêm lời nào nữa.
Không phải…
Con nít cái gì…
Nhưng tại sao trong lòng mình hơi lạnh…
“Em muốn nói với anh, là chuyện khác.”
Đôi mắt của Tiểu Tuyết sáng rỡ, nhẹ nhàng thốt lên một câu.
“Thời gian dự kiến sinh của em và Claire sẽ là vào năm sau, nhưng…”
“Con của chúng ta họ Phương, con của Claire họ Lâm…”
Gió lạnh thổi vào lòng Phương Bạch, lần đầu tiên anh ta cảm thấy mùa đông ở Yến Kinh thật sự quá lạnh rồi.
Nhìn nét mặt của cô gái trước mặt, Phương Bạch hoàn toàn chìm vào im lặng.
Thật à…
Không phải là con nít nữa…
Giọng nói trầm thấp của Tiểu Tuyết không ngừng rót vào tai của Phương Bạch, có hơi mờ hồ không rõ.
“Cha… Yến Kinh… thế giới…chuẩn bị… tương lai… đứa trẻ… quyền lợi… tình thân…”
Giọng ong ong vang lên bên tai Phương Bạch, da đầu anh ta tê dại.
“Khoan đã. Anh còn có chuyện, anh đi trụ sở chỉ huy tiền tuyến một chuyến.”
Phương Bạch nở nụ cười miễn cưỡng, giống như chạy trốn, lao khỏi phòng khách, chỉ để lại Tiểu Tuyết với vẻ mặt thay đổi không ngừng.
Giống như bóng tối trùm lên mặt của Tiểu Tuyết che khuất biểu cảm của cô.
Thấy chồng mình thao chạy ra khỏi biệt thự nhà họ Lâm, Tiểu Tuyết nhẹ nhàng sờ vào sinh linh bé bỏng còn đang trong bụng, giọng nói dịu dàng.
“Con ngoan, mẹ vì con, có thể làm bất cứ chuyện gì…”
Có thể bắt đầu từ hôm kết hôn…
Từ cô gái, trở thành phụ nữ…
Từ hồn nhiên ngây thơ, trở thành tâm cơ tàn nhẫn…
So với con cái, thù hận không quan trọng, thậm chí, quyết định của cha cũng không quan trọng!
Điều quan trọng thật sự chính là tương lai của đứa trẻ…
Trong phòng làm việc rộng rãi sáng sủa, Văn Vũ cầm ly rượu, nhìn phong cảnh xa xa bên ngoài cửa sổ.
Cửa sổ hướng đông, độ cao cũng không tồi. Từ góc độ này có thể nhìn thấy bức tường thành phía Đông - nơi tập trung Yến Kinh cách đó không xa.
Chương 753 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]