Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 767: CHƯƠNG 767: HANG ĐỘNG

Rãnh Mariana, Thái Bình Dương.

Rãnh Mariana được mệnh danh là rãnh biển sâu nhất thế giới.

Và có lẽ đây cũng là nơi gần nhất tâm trái đất nhất mà con người có thể đặt chân tới!

Nhờ tốc độ điên cuồng của con cá voi sát thủ và sức chiến đấu khủng bố của 3 con thần thú chủng, mà hành trình đến rãnh Mariana tương đối thuận buồm xuôi gió.

Áp lực nước dưới đáy biển làm cho Đường Hạo Phi hơi choáng váng. Đồng thời, kết giới bao quanh cơ thể Đường Hạo Phi và Walter được hình thành bởi tị thủy châu cũng sắp bị ép vỡ. May là Hải vương chỉ cần tùy ý tung ra một kỹ năng gia trì, thì hai người liền cảm thấy dễ chịu hơn.

Ở dưới đáy biển, sức mạnh của loài người như Đường Hạo Phi sẽ giảm đáng kể - Mà có lẽ đây cũng là nền móng hợp tác giữa loài người và hải tộc.

Sau khi di chuyển dưới đáy biển khoảng ba giờ, nơi xa xa có từng tia sáng yếu ớt rọi vào đáy mắt họ.

"¥…%…"

Có thể là phía đối diện cảm nhận được dao động quen thuộc tỏa ra từ trên người Hải vương, nên một con thần thú chủng của bộ tộc Hải vương cưỡi một con cá voi khổng lồ gần 100 mét, lập tức tiến đến chào đón Đường Hạo Phi và những người khác.

Nó phát ra một loạt âm thanh mà Đường Hạo Phi không hiểu. Hải vương trao đổi với nó một lúc lâu, rồi mới vẫy tay ra hiệu cho Đường Hạo Phi đang ở phía sau.

"Đến rồi, ngươi có cảm thấy quen thuộc không?"

Khi nghe thấy Hải vương hỏi vậy, thì Đường Hạo Phi liền tỉ mỉ cảm nhận một chút, sau đó mở choàng mắt ra và nhìn chăm chú vào miệng hang động phía dưới, trong đáy mắt anh ta lóe lên một tia sáng.

Nơi này khiến bản năng thần thú chủng lệ thuộc trên người Đường Hạo Phi kích động, nhảy nhót, cảm giác phấn kích như trực trào ra ngoài cổ họng anh ta.

"Đây là một nơi thần bí mà thần thú chủng của tộc ta phát hiện ra. Theo quan sát của ta thì có vẻ miệng của hang động được hình thành một cách tự nhiên, nhưng tình huống bên trong có vẻ không giống bình thường cho lắm. Ta cảm thấy nơi đây giống như một cái hang nhân tạo, như thể có ai đó đã thiết lập và tạo ra nó vậy."

"Bản năng và linh tính mách bảo ta rằng thứ giấu ở trong này rất quan trọng với tộc của ta, nhưng cường giả của bộ tộc Hải vương không thể xông qua phòng tuyến của hang động này – Nó không liên quan đến việc mạnh hay yếu, chỉ là môi trường bên không thân thiện với hải tộc. Vì vậy ta muốn ngươi lấy thứ trong này giúp ta, được không?"

Nghe thấy yêu cầu của Hải vương, Đường Hạo Phi lại cẩn thận cảm nhận hơi thở phát ra từ nơi đó một hồi lâu, rồi mới nhẹ nhàng gật đầu.

"Ta sẽ cố hết sức."

Đường Hạo Phi không muốn đưa ra lời cam đoan cụ thể khi chưa thực sự biết chắc thứ trong hang động là cái gì.

Nghe Đường Hạo Phi đáp lời, thì Hải vương lập tức ra hiệu mời anh ta tiến vào hang động tối đen như mực kia. Trên khuôn mặt hung ác của nó treo một nụ cười thân thiện, sau đó nó dẫn 4 con thần thú chủng của bộ tộc Hải vương và Walter lùi về phía sau.

Ý của Hải vương rất rõ ràng: "Vậy chúng ta giao nơi này cho ngươi."

Lối vào hang động này tối om, trông nó giống hệt như miệng của một con quái thú dữ tợn vậy.

Mặc dù Đường Hạo Phi có thể cảm nhận được nơi này có một vài thứ hữu ích đối với thần thú chủng của anh ta, nhưng hang động mà cả năm con thần thú chủng của bộ tộc Hải vương đều không thể ‘nuốt trôi’ được, thì chứng tỏ là việc mà Hải vương yêu cầu Đường Hạo Phi giúp đỡ chẳng hề dễ dàng và đơn giản.

Anh ta hít một hơi thật sâu, dưới tác động của kỹ năng mà Hải vương gia trì, một luồng không khí ẩm ướt xông vào đường hô hấp của Đường Hạo Phi. Điều này giúp anh ta thả lỏng một chút. Khi Đường Hạo Phi quay đầu nhìn Hải vương và những người khác đang đứng chờ đợi ở đằng xa, thì Đường Hạo Phi từ từ chen vào trong hang động.

Lối vào hang động rất hẹp.

Ít nhất là với hình thể của tộc nhân của bộ tộc Hải vương sẽ khá bất tiện khi hành động trong này. Đường Hạo Phi vươn tay phải chạm vào vách hang để cảm nhận một chút, sau đó một luồng cảm giác không ổn định lan tràn từ tay đến khắp cơ thể anh ta, điều này khiến Đường Hạo Phi hiểu rằng nơi này thực sự có vấn đề lớn.

Với sức mạnh của Đường Hạo Phi, thì trên trái đất chẳng có bất kỳ vật chất được hình thành tự nhiên nào kiên cố đến mức anh ta không thể phá hủy. Nhưng dựa theo vết tích ở hai bên vách hang động, thì có vẻ như dấu vết tạo ra từ tác động bên ngoài mà không phải tự nhiên không hề rõ ràng.

Hai loại hiện tượng xung đột rõ rệt này khiến Đường Hạo Phi cẩn thận hơn.

Khi men theo những khúc quanh chật hẹp của hang động, Đường Hạo Phi di chuyển được vài km. Đến lúc không gian phía trước ngày càng rộng thì không khí cũng ngày càng khô ráo.

Cho đến khi âm thanh ‘bụp’ vang lên.

Dường như Đường Hạo Phi đã phá vỡ một lớp màng kỳ lạ vậy. Giây tiếp theo, Đường Hạo Phi rời khỏi mặt nước.

Chương 767 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!