Một luồng không khí tươi mát trong lành, không có sự ướt mặn của nước biển, cũng không có hôi thối của ma khí xông vào khoang mũi của Đường Hạo Phi.
Nơi này khiến anh ta có cảm giác mạt thế đã cách anh ta rất xa rất xa, như chưa từng có mạt thể ập đến vậy. Điều này khiến Đường Hạo Phi rất thoải mái.
Đường Hạo Phi cẩn thận đánh giá hoàn cảnh xung quanh.
Trước mắt Đường Hạo Phi là một vùng đất trống trải, và một lối đi tối om không biết dẫn đến đâu, phía sau anh ta là một đầm nước u ám, và cũng chính là nơi anh ta vừa ngoi ra.
Trên đỉnh đầu Đường Hạo Phi bay đầy những con côn trùng không rõ chủng loại, chúng như những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm, phát sáng rực rỡ khiến cả hang động sáng như ban ngày.
Có lẽ là những con côn trùng trên đỉnh hang động nhìn thấy hoặc cảm nhận được có người lạ xâm nhập vào không gian bí ẩn này, nên chúng sôi nổi ngừng phát ra ánh sáng. Cũng chính vì vậy mà hang động lập tức quay trở lại trạng thái tối tăm…
…
Dựa theo tuyến đường mà mình vừa quan sát và ghi nhớ, Đường Hạo Phi chậm rãi mò mẫm tiến về phía trước. Cảm giác nguy hiểm? Thậm chí là một chút cảm giác nguy cơ cũng không có. Nhưng việc mò mẫm trong bóng tối vẫn sẽ khiến Đường Hạo Phi hoảng loạn.
Đường Hạo Phi men theo những góc cạnh rõ ràng trên vách đá, rồi càng ngày càng đi sâu vào trong, mà dần dần lối đi tối tom lại bắt đầu hẹp lại.
Lần này, cuối cùng Đường Hạo Phi cũng đã hiểu tại sao Hải vương nói rằng hoàn cảnh trong hang động này không thân thiện với tộc nhân của bộ tộc Hải vương – với hình thể của mình thì đương nhiên bộ tộc Hải Vương không thể tiến vào đây rồi…
…
Việc đi trong bóng tối rất dễ khiến con người quên đi thời gian và khoảng cách.
Đường Hạo Phi không biết mình đã đi được bao lâu, đi được bao xa, đến khi một vài tia sáng le lói và hơi nóng đột nhiên xuất hiện, thì Đường Hạo Phi mới tăng nhanh bước chân.
Khi những tia sáng ngày càng rõ ràng, sức nóng ngày càng phả tới mạnh mẽ hơn thì bước chân của Đường Hạo Phi lại ngày càng nhanh!
Khi Đường Hạo Phi dùng sức chen ra ngoài miệng hang chật hẹp.
Thì trước mắt anh ta là một hồ dung nham đang bốc hơi nóng kinh hoàng.
…
Đường Hạo Phi có thể cảm nhận được hơi thở quen thuộc và dao động kia đang ở rất gần mình, và sức mạnh huyết mạch của thần thú chủng đang sục sôi gào thét không ngừng.
Cảm giác này nhắc nhở Đường Hạo Phi rằng thứ mà Hải vương đã đề cập đến đang ở đây!
Đường Hạo Phi nheo mắt lại, anh ta chịu đựng sức nóng có thể làm người bình thường bốc hơi trong nháy mắt này, rồi không ngừng đánh giá xung quanh.
Ngay giây tiếp theo, một tia sáng từ trong mắt Đường Hạo Phi xẹt qua.
"Tìm thấy rồi!"
Môi trường khắc nghiệt bên ngoài hang khiến chân thần bá thể của Đường Hạo Phi bắt đầu có hiệu quả.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, Đường Hạo Phi đã nhanh chóng thích nghi với nhiệt độ cao của nơi này.
Khi tầm nhìn ngày càng trở nên rõ ràng hơn, Đường Hạo Phi chậm rãi nhìn thấy thứ mà anh ta đang muốn tìm kiếm.
Đó là một tảng nham thạch màu đỏ rực ở giữa hồ dung nham, trên tảng nham thạch đó có một vật nho nhỏ không rõ hình dạng đang không ngừng tỏa ra luồng sáng kỳ lạ.
Đường Hạo Phi phóng tầm mắt nhìn thứ đang tỏa sáng trên tảng nham thạch ở đằng xa, rồi cúi đầu nhìn dòng dung nham nóng hôi hổi ngay trước mặt, Đường Hạo Phi chỉ biết câm nín…
…
Một lúc lâu sau, Đường Hạo Phi hít một hơi thật sâu.
Mẹ nó, chắc chắn là không thể tránh khỏi việc ‘tắm’ dung nham rồi…
Khi Đường Hạo Phi nhanh chóng cởi hết đống quần áo đang sắp bị đốt cháy tơi tả ra, thì những khối cơ bắp rắn chắc và hoàn mỹ trên cơ thể anh ta lộ ra ngoài không khí. Đường Hạo Phi tỉ mỉ cảm nhận nhiệt độ xung quanh.
Đường Hạo Phi thấy mình vẫn có thể chịu đựng được sức nóng khi vẫn đang đứng trên mặt đất, mặc dù lúc mới đầu hơi nóng khiến anh ta bị bỏng đôi chút, nhưng nhờ có chân thần bá thể và khả năng thích ứng cao mà vết thương trên người Đường Hạo Phi ngay lập tức lành lại.
Vì đang nắm át chủ bài chân thần bá thể trong tay, nên Đường Hạo Phi mới dám khiêu chiến sức nóng của dung nham!
…
Đường Hạo Phi từ từ di chuyển đến gần bờ dung nham, hơi nóng hầm hập và nhiệt độ cao thiêu đốt gan bàn chân của anh ta, mỗi bước đi của Đường Hạo Phi đều vang lên âm thanh ‘xèo xèo’, nhưng những vết thương chẳng đáng kể với anh ta.
Dưới sự hỗ trợ của chân thần bá thể, chút thương này không những không ảnh hưởng đến Đường Hạo Phi, mà còn khiến thể chất cơ thể của Đường Hạo Phi tăng thêm một bước —— dù sự gia tăng không lớn.
Mà việc cải thiện thể chất cơ thể, sẽ gia tăng hiệu quả phòng ngừa tổn thương khi cơ thể tiếp xúc với nhiệt độ cao, mỗi lần bị thương là một lần lành lại và nâng cao thể chất, cứ liên tục lặp đi lặp lại như vậy. Đây chính là một vòng tuần hoàn thú vị và rất có ích với Đường Hạo Phi.
Khi Đường Hạo Phi phát hiện được điểm này, thì anh ta lập tức tươi cười vui vẻ.
Nơi này là đúng một địa điểm tu luyện tuyệt vời với Đường Hạo Phi!
Khi Đường Hạo Phi cách bờ dung nham ngày càng gần, những vết thương trên cơ thể anh ta ngày càng lớn, thì mức độ thể chất cơ thể của anh ta sẽ tăng lên ngày càng nhanh.
Cuối cùng, Đường Hạo Phi đi đến mép hồ dung nham.
…
Chương 768 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]