Đường Hạo Phi từ từ vươn hai bàn tay ra, rồi nhẹ nhàng chạm vào mặt hồ dung nham bình lặng.
Sự bỏng rát kịch liệt truyền đến từng thớ thịt trong lòng bàn tay khiến Đường Hạo Phi nhíu mày, anh ta nhanh chóng rụt tay lại.
Lúc này, phần da thịt trên ngón tay anh ta đã nứt toác, thậm chí phần xương ngón tay còn thấp thoáng lộ ra ngoài. Nhưng cơn đau kịch liệt lại khiến Đường Hạo Phi nở một nụ cười sung sướng xuất phát từ đáy lòng.
Đau đớn thì có làm sao, chỉ cần có thể nâng cao sức mạnh là được rồi!
Cường giả có thể làm được một số điều mà người bình thường không thể nào làm được, cường giả có thể chịu đựng được một số điều mà người bình thường không thể nào chịu đựng nổi!
…
Quá trình thích ứng này diễn ra rất chậm rãi…
Chiếc đồng hồ trên tay Đường Hạo Phi đã bị tan chảy vì nhiệt độ cao trong không khí từ lâu, anh ta không dám lấy bất kỳ thứ gì trong nhẫn không gian ra, nên khái niệm về thời gian đã trở nên ngày càng mơ hồ đối với Đường Hạo Phi.
Đường Hạo Phi dùng hai bàn tay vốc lên một đám dung nham, rồi tùy ý bôi trát lên cơ thể mình. Nhiệt độ cao của dung nham lập tức khiến cơ thể anh ta da tróc thịt bong, nhưng sự cải thiện về sức mạnh cũng cực kỳ rõ ràng và dễ thấy.
Từ bàn tay rồi đến nửa người, Đường Hạo Phi dần thích ứng với nhiệt độ của dung nham. Sau đó, anh ta chậm rãi bước xuống hồ dung nham.
Lúc đầu, Đường Hạo Phi không thể đứng ở trong dung nham quá lâu, đặc biệt là phần mắt yếu ớt. Lần nào vừa tiếp xúc với dung nham, cũng sẽ bị nhiệt độ cao của dung nham đốt cháy.
Nhưng khi tổn thương ngày càng lớn thì biên độ gia tăng thể chất cơ thể cũng ngày càng lớn.
Chắc chắn rằng chỉ cần Đường Hạo Phi có đủ thời gian, thì hồ dung nham này sẽ không còn là chướng ngại vật đối với anh ta nữa!
…
Thời gian cứ chậm rãi trôi đi, đến nay đã là ngày thứ tám kể từ khi Đường Hạo Phi chui vào trong hang động.
Tất nhiên, Đường Hạo Phi không hề biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
Cả cơ thể của Đường Hạo Phi đều ngâm trong hồ dung nham, anh ta dồn hết sức lực bơi đến gần tảng nham thạch ở giữa hồ.
Hiện tại, hồ dung nham đối với Đường Hạo Phi, chẳng khác nào hồ nước nóng đối với người bình thường.
Khó chịu thì vẫn sẽ có, nhưng nó không nguy hiểm đến tính mạng. Chân thần bá thể thực sự có hiệu quả nhanh chóng. Khi Đường Hạo Phi cảm thấy nhiệt độ ngày càng thấp, thì anh ta há miệng nuốt một ngụm dung nham nóng bỏng.
Cảm giác đường hô hấp bị đốt cháy khiến Đường Hạo Phi hơi khó chịu nhưng vẫn nằm trong khả năng chịu đựng của anh ta, nếu chỉ là đau đớn thì không thể phá hủy ý chí của Đường Hạo Phi.
Nhìn thấy nguồn sáng càng ngày rõ ràng, Đường Hạo Phi cắn răng, dùng sức bơi về phía mục tiêu!
…
"Bộp."
Một bàn tay đỏ lên vì nhiệt độ cao dùng sức chộp lấy mép nham thạch giữa hồ dung nham, tiếp đó thân thể của Đường Hạo Phi xuất hiện, anh ta chậm rãi vươn người bò lên trên tảng nham thạch nóng hôi hổi, rồi nằm há miệng thở dốc.
Nhiệt độ của tảng nham thạch này cũng chẳng hề thấp. Đường Hạo Phi cảm giác nhiệt độ của tảng nham thạch này và nhiệt độ trong hồ dung nham thực sự không khác nhau là mấy. Nhưng dù sao anh ta cũng đã bơi qua mấy chục ngàn mét dung nham rồi, nên tự nhiên cũng sẽ không sợ độ nóng trên tảng đá này.
Đường Hạo Phi nheo mắt lại, và cảm nhận nguồn sức mạnh dồi dào trong cơ thể —— Thể chất cơ thể hiện tại của anh ta quá vạn!
Hơn nữa, đây là thể chất cơ thể của thần thú chủng!
Cộng thêm 5 kỹ năng cấp nội tình mang đến biên độ tăng trưởng vượt bậc, tại thời điểm này, Đường Hạo Phi chỉ cảm thấy mình có thể hủy diệt tất cả mọi thứ chỉ trong nháy mắt.
Thực lực của đỉnh phong cấp 5 hiện tại mạnh hơn thực lực sơ kỳ cấp 8 kiếp trước.
Quả thật là một lần trọng sinh đáng giá…
Đường Hạo Phi tự chế giễu nghĩ.
…
Sau khi tự nghĩ tự thỏa mãn một mình xong, Đường Hạo Phi mới có tâm trí đánh giá hoàn cảnh xung quanh.
Tảng nham thạch này không lớn, chỉ khoảng mười mét vuông. Mà thứ duy nhất xuất hiện trên tảng nham thạch này là một quả cầu thủy tinh trong suốt tỏa ra từng luồng ánh sáng trắng.
Khi Đường Hạo Phi nhìn thấy quả cầu thủy tinh trong suốt có kích thước to như đầu người này, thì anh ta liền cảm thấy một luồng cảm xúc kích động, nhảy nhót khiến người ta run rẩy, hưng phấn.
Bản năng mách bảo Đường Hạo Phi, thứ này sẽ khiến sức mạnh của anh ta tăng thêm một bước dài!
Cảm giác này chẳng khác nào cảm giác của một tên háo sắc nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp cởi hết quần áo đứng trước mặt hắn, sự cám dỗ mãnh liệt tràn vào trong tâm trí Đường Hạo Phi.
Nếu người đứng đây là Văn Vũ, thì cậu đã sớm quăng cái gọi là giao ước với hải tộc sang một bên từ lâu rồi, với cậu thì làm gì có chuyện gì quan trọng hơn việc đề cao sức mạnh chứ?
Nhưng suy cho cùng thì người đứng đây là Đường Hạo Phi mà không phải Văn Vũ…
Đường Hạo Phi tuyệt đối sẽ không để hiệp ước đồng minh giữa loài người và hải tộc xảy ra vấn đề - đây là ranh giới cuối cùng của Đường Hạo Phi!
Dù là người có thực lực cao như Đường Hạo Phi, thì sau khi mất công tốn sức leo lên được tảng nham thạch – anh ta cũng cảm thấy thoát lực.
Đường Hạo Phi lại vốc một ngụm dung nham vào trong miệng – xem như là bổ sung một chút thể lực, mặc dù chính anh ta cũng không biết cách làm này có tác dụng hay không.
Anh ta chậm rãi bước đến trước quả cầu thủy tinh trong suốt, nhìn chằm chằm vào thứ chắc chắn có thể giúp sức mạnh của anh ta tiến thêm một bước. Đường Hạo Phi cắn răng.
"Thứ này… Không thể lấy…"
Đường Hạo Phi hạ quyết tâm, rồi cúi người xuống ôm lấy vật thể thần bí trước mắt, định mang nó đi rồi giao cho Hải vương.
Nhưng một giây sau, tình hình đột nhiên thay đổi…
…
Chương 769 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]