Rối loạn mà chiến thần Huyền Vũ mang đến nhanh chóng bình ổn lại.
Đại bộ phận dân chúng bình thường không có sức chiến đấu đều được đưa tới hầm trú ẩn tị nạn. Nếu không có lực lượng chính là những người ăn dưa này thì tất nhiên sẽ không có bạo loạn mở rộng nhanh chóng.
Mà người có thể nhìn thấy Huyền Vũ ra tay đều là chức nghiệp giả ở gần Yến Kinh. Tình hình chiến đấu trước mắt đã lan tràn tới gần nơi tập trung Yến Kinh, bọn họ không có thời gian thoát thân ra khỏi kịch liệt trong trận chiến và chiêm ngưỡng tư thế oai hùng của Huyền Vũ……
Vì vậy, thời gian ngắn ngủi Huyền Vũ ra tay cũng không sinh ra bao nhiêu ảnh hưởng đối toàn bộ cuộc chiến.
Nhưng sẽ luôn có một số sóng gió nhỏ xảy ra dưới tình huống không ai nhận ra…
……
Khi vụ va chạm hủy thiên diệt địa bùng nổ kịch liệt ở khu chỗ ở của trình tự số, thì đất nứt ra, trời sập đất lún.
Cho dù chỉ là dùng ngón trỏ, thì uy lực của Huyền Vũ cũng không phải thứ mà đường phố và phòng ốc ở nơi tập trung Yến Kinh có thể chịu được.
Đường phố và nhà cửa bị Huyền Vũ đánh cho một đòn trực diện lập tức biến thành một đống bụi – tổn thất một khu phố. Đây là hậu quả của trận chiến Ngụy thiên chỉ gây ra không quá lớn.
Mà cư dân còn ở lại khu phố này chắc là đã được quân đội đưa vào trong danh sách bị thiệt hại do chiến tranh.
Chỗ xa hơn……
Nơi ở của trình tự số 10 —— Vincent.
……
“Ầm!”
Một tiếng nổ lớn đã đánh thức một tù nhân nào đó đang ở dưới lòng đất.
Anh ta chậm rãi mở to mắt, lọt vào trong tầm mắt anh ta là một vũng nước giống như hố phân, tràn đầy nước bẩn và phân thối.
Xung quanh tối tăm, u ám, giống như không gian dưới lòng đất bị người ta tùy ý đào bới. Không gian dưới lòng đất chỉ khoảng mười mét vuông, không có một tia ánh sáng.
Ngửi thấy mùi tanh nồng gay mũi và mùi hôi thối tỏa ra khắp người, Akkad khẽ cựa mình…
Nửa người dưới đã hoàn toàn mất đi tri giác, Akkad chỉ có thể mơ hồ cảm thấy đầu gối đau đớn……
Không còn cảm nhận được gì khác……
Vincent thích nuôi chó. Trước mạt thế, khi hai người vẫn còn là bạn bè, Akkad luôn đến nhà Vincent, trêu đùa hai con chó nhỏ mà Vincent nuôi dưỡng một lúc.
Mà hiện tại, Vincent vẫn duy trì thói quen này.
Nhận thấy tiếng chó sủa từ phía trên, Akkad từ từ nở một nụ cười bi thương…
Hai con chó con không bị biến dị kia nhất định cảm thấy thịt của anh ta rất ngon đây…
Trên thực tế, Akkad cũng có chút nghi hoặc……
Cái thân thể xấu xí bị virus tra tấn từ lâu của mình chắc đã không thể nuốt nổi lâu rồi chứ…
Đáng tiếc là không độc chết hai con chó con, Akkad bất đắc dĩ mà lại căm giận nghĩ đến.
……
Akkad bi đát sau khi bị Vạn Bình coi thành phí truyền tống giao cho “bạn cũ” —— Vincent, thì thảm họa của Akkad bắt đầu rồi.
Dưới sự thù hận mãnh liệt, Akkad vốn đã bị virus xâm nhiễm chật vật đến thảm thương, lại bị Vincent dùng một chân đá vào hố phân, sau đó chính là sự tra tấn cực kỳ tàn ác.
Cuối cùng, Akkad cũng cảm nhận được cảm thụ của những người đã từng bị tra tấn đến chết trước đó……
Không sai, tra tấn đến chết. Vincent chưa bao giờ che giấu suy nghĩ của mình về vấn đề này……
Mà hiện tại, cơ thể của Akkad đã bị Vincent phá hủy từ lâu – mạng ngoài định mức đã không còn nữa, cơ thể yếu ớt bị vi rút ăn mòn, giới hạn thể chất cơ thể cao nhất của đỉnh phong cấp năm là 2000 điểm cũng đang bị ăn mòn từ từ bởi các loại độc tố. Cả hai chân bị mất, một cánh tay cũng bị hai con chó cưng chưa biến dị gặm nhấm, để lộ ra xương cánh tay trắng bệch.
Có lẽ chỉ có nhờ số lượng thuốc trị liệu không giới hạn do Vincent cung cấp, thì Akkad mới có thể giữ được một hơi thở đến tận bây giờ…
Akkad đã trở thành phế nhân……
Akkad đã từng là trình tự số 5.
Hiện tại lại trở thành tù nhân bị hai con chó sủng vật coi chừng……
……
Akkad thở dài một hơi, anh ta cũng không oán hận gì đối với tình cảnh hiện tại của mình.
Có nhân thì ắt có quả, mình có thể tra tấn người khác, thì người khác cũng có thể dùng phương pháp tương tự để đối phó với mình……
Chỉ là, cứ chết như vậy……
Thật sự có chút không cam lòng……
Hai mắt mông lung của Akkad nghĩ đến.
Akkad không tin thần, anh ta chỉ tin bản thân…
Nhưng hôm nay, cuối cùng Akkad tội ác chồng chất cũng được ông trời thân yêu để ý một lần rồi.
“Ầm!”
“Ầm!”
Hai tiếng nổ yếu hơn tiếng vừa nãy vang lên, cuối cùng…
Căn hầm dưới lòng đất không chịu nổi những chấn động mạnh không ngừng, lớp đất cát trên đỉnh đầu Akkad bắt đầu sạt xuống.
…
Âm thanh “Ầm ầm” không dứt truyền tới từ phía trên. Akkad nhìn thấy đá vụn không ngừng rơi xuống từ phía trên, ánh sáng đã lâu không thấy chiếu xuống từ trên đỉnh đầu…
Mặc dù cơ thể của anh ta đã bị tàn phế một nửa, nhưng trình độ mẫn cảm của Tử Hà đối với máu khiến Akkad cảm nhận được rõ rệt “người gác cửa” của mình đã bị dư chấn đột ngột của hủy thiên diệt địa dẫn đến địa ngục rồi.
Chương 792 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]