“Hai con súc sinh chết rồi thì thật tốt! cả gan dám ăn máu thịt của ông đây…”
Một mặt Akkad hả hê từ tận đáy lòng khi người gặp họa, nhưng mặt khác lại sinh ra cảm giác bi thương của một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ.
Nghiêm khắc mà nói, năng lực chiến đấu hiện tại của bản thân chỉ sợ còn kém hơn cả hai con chó. Bọn chúng đều bị đè chết rồi…
Bản thân có thể cũng sắp rồi…
…
Sự lo lắng của Akkad lại không xảy ra.
Hôm nay, thật sự là ngày may mắn của Akkad – ít nhất, cho đến tận bây giờ, Akkad vẫn như thế.
Cảm nhận được xung quanh không có người – Akkad là tên tội phạm bị truy nã của nơi tập trung Yến Kinh, bị Vincent giam giữ riêng. Vincent cũng cần làm một số việc để bảo mật chuyện này.
Ngoài hai con chó ra thì không có ai biết Akkad giấu thân ở dưới hầm của nhà Vincent…
Điều này khiến Akkad có khả năng trốn thoát.
…
Lớp cát đá phía trên đầu vẫn đang không ngừng sụp xuống nhưng lớp đá không dày – Vincent cũng không có tâm trạng thực hiện biện pháp giám sát nghiêm ngặt với Akkad. Hai con chó, cộng thêm sức mạnh virus của mình là đủ rồi.
Vô số đất đá đập xuống người Akkad, nhưng không thể khiến Akkad chết, chỉ là thêm vài vết thương mà thôi…
Đợi khi mọi thứ lắng xuống, mượn ánh trăng sáng, Akkad có thể nhìn thấy cánh cửa sắt trước mặt đã bị vặn vẹo đến biến dạng, để lộ ra một “lỗ chó” đủ để anh ta chui ra ngoài.
Được thôi, tận sâu trong đáy lòng thì Akkad từ chối chuyện chui lỗ chó này, nhưng dưới bản năng sinh tồn, Akkad chỉ có thể vượt qua mọi trở ngại tâm lý và tận lực bò về phía lỗ chó…
Khoảng cách ngắn hơn chục mét không phải là vấn đề lớn đối với Akkad lúc này.
Nỗ lực đã được đền đáp khi Akkad dốc hết sức lực và bò ra khỏi nhà tù…
Đối mặt là bầu trời rộng lớn…
…
“Sống rồi…”
Hít thở không khí bên ngoài, Akkad suy yếu thở hổn hển.
Không có mùi phân và nước tiểu trong tù, cả thế giới bỗng trở lên trong lành hơn…
Sau thời gian ngắn nghỉ ngơi trên mặt đất, khao khát sống sót của Akkad một lần nữa đánh bại nỗi đau thể xác của anh ta.
Bây giờ, anh ta không thoát khỏi nguy hiểm, ít nhất, anh ta phải trèo ra khỏi nhà của Vincent và tìm một… ống cống, giấu mình thật kỹ, như vậy thì anh ta tìm được bước tiếp theo.
Nghĩ đến đây, Akkad giống như một con giun đất, ẩn nấp trong vành đai xanh xung quanh, dưới người kéo theo một vệt nước màu đỏ sẫm không biết là nước cống hay là máu, khua hai cánh tay, nhanh chóng bò đến vị trí mục tiêu…
…
Đến tận bây giờ, chấn động và dư chấn phá hủy của một kích của Huyền Vũ vẫn chưa tiêu tan.
Dư chấn của trận đấu giống như địa chấn, khiến mấy khu phố gần thành phố đều rơi vào trạng thái cảnh báo chiến tranh.
Akkad bò từ trong nhà Vincent ra ngoài lại không gặp phải bất kỳ tình huống trở ngại ngoài ý muốn nào…
Khoảnh khắc này, Akkad vô cùng chắc chắn một chuyện – Hôm nay chỉ cần bản thân thoát khỏi nguy hiểm thì về sau bản thân sẽ là tín đồ sùng đạo nhất…
Còn tin ai…
Vẫn phải xem học thuyết của tà thần nào phù hợp với quy tắc ứng xử của bản thân anh ta.
Đáng tiếc tà thần chưa biết đã mở ra một trò đùa lớn với Akkad…
“Ở đây có người bị thương!”
Một tiếng hét vang lên từ phía xa. Thể chất cơ thể của anh ta đã giảm đi đáng kể, điều này khiến khả năng nhận thức của Akkad suy yếu đáng kể. Hiện giờ, lại bị một người có thể là bảo vệ chỉ mới cấp ba bốn của thành phố phát hiện…
Cùng với tiếng còi của lính canh thành phố, rất nhiều tiếng bước chân truyền tới từ mọi hướng…
Trong mấy dãy nhà gần đây, thực sự không có người hầu hay đầy tớ nào trong nhà Vincent cả.
Nhưng, lại có lực lượng bảo vệ thành phố và đội cứu trợ thảm họa…
…
“Anh là người nhà của ai?”
Vệ quân của thành phố, người đầu tiên phát hiện ra Akkad, đã nhanh chóng chạy đến chỗ Akkad, cúi xuống và nhẹ giọng hỏi trong khi quan sát vết thương trên cơ thể Akkad.
Những hộ gia đình ở đây, cũng không thể dây vào một vệ quân của thành phố nhỏ.
“A… a a a…”
Akkad phát ra một chuỗi âm thanh không rõ nguyên do. Đơn giản mà nói, anh ta đang giả vờ bị thương dây thanh và mất trí nhớ…
Vệ quân của thành phố đơn giản là cảm thấy thể chất cơ thể của Akkad không đạt nổi đến 10 điểm. Dưới tai họa lớn trước mắt, những tên cấp bậc này thật sự có thể sẽ bị đánh sâu vào tinh thần, do đó dẫn tới một loạt vấn đề.
Vệ quân của thành phố lại cúi người xuống, cẩn thận kiểm tra vết thương trên người Akkad hơn…
Những vết lở loét và lớp da thối rữa, kết hợp với mùi hôi thối của cơ thể khiến vệ quân của thành phố không khỏi nhíu mày.
Rốt cuộc tên này là người gì vậy, sao nhìn cũng không giống là người nhà của đại nhân nào đó.
Vệ quân của thành phố nghĩ đến chân tướng của chuyện này…
Chương 793 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]