Người đàn ông bên cạnh, dường như trời sinh chính là một loại kẻ thù của chính mình…
Không chỉ có Akkad có loại cảm giác này, hai tên quân nhân đi theo phía sau Diệp Nam cũng cảm thấy như vậy.
Cho nên, dọc theo đường đi, bầu không khí giữa bốn người càng trở nên im lặng.
…
“Đây không đúng, đội trưởng Diệp Nam, con đường này lại không phải hướng đi dẫn đến nhà tù đâu anh!”
Cảm thấy đường mà Diệp Nam dẫn, lại không phải đường bản thân trước kia biết rõ, đường dẫn về hướng nhà tù, lại thêm mùi trên người Diệp Nam làm cho người ta vô cùng khó chịu, một tên quân nhân phía sau Diệp Nam quả quyết mở miệng nói.
Nghe được lời nói của quân nhân phía sau, Diệp Nam chậm rãi dừng lại, cũng không quay đầu lại, nói.
“Đây quả thực không phải, Giám ngục yêu cầu tôi đưa Akkad đi theo hướng khác, mệnh lệnh quân đội khó làm trái, các anh nếu có vấn đề gì, lát nữa có thể trực tiếp hỏi Giám ngục sau.”
Giọng điệu trong lời nói lạnh lùng cười nhạo, hơn nữa Diệp Nam đã đem danh nghĩa một trong các hệ thống nhà tù lớn đầu sỏ ra, hai tên quân nhân phía sau miễn cưỡng đè nén cảm giác khó hiểu, bất an trong lòng, tiếp tục đi đến một hướng nào đó.
…
Khoảng nửa tiếng đồng hồ, Diệp Nam đem Akkad đi, hai tên quân nhân đi theo phía sau, cầm trong tay thủ lệnh của Giám ngục , dọc đường đi ra ngoài nội thành Khu tập trung Yến Kinh không gặp trở ngại.
Sau đó chính là đi khắp hang cùng ngõ hẹp, dưới ánh mắt ngày càng nghi ngờ ở hai tên quân nhân phía sau, Diệp Nam đem đoàn người dẫn tới trước một nhà dân bình thường đổ nát.
“Đến rồi, Giám ngục ở bên trong.”
Dọc theo đường đi mặt của Diệp Nam vẫn duy trì trạng thái tê liệt, một câu giải thích khó hiểu, sau đó bước vào trong căn nhà phía trước.
Hai tên quân nhân liếc nhau, đối với loại tình huống này, hai tên quân nhân tuy rằng sâu thẳm trong nội tâm có chút nghi ngờ, nhưng cũng không có cách nghĩ nào khác—— – thực lực của Diệp Nam là sơ kỳ cấp bốn, mà thực lực của hai tên quân nhân là trung kỳ cấp bốn, nếu so sánh thực lực, hai người hoàn toàn không sợ Diệp Nam, hơn nữa trước mắt đang ở bên trong Khu tập trung Yến Kinh, mà máy liên lạc trên người hai người họ luôn luôn duy trì trạng thái khởi động, một khi có bất cứ chuyện gì phát sinh, Thành Vệ Quân đều có thể phản ứng lại kịp thời, tiếp ứng cho hai người họ…
Nghĩ đến đủ loại điều kiện đều có lợi cho bản thân hai người, hai tên quân nhân cũng không phát sinh điều gì nghi vấn, trực tiếp theo Diệp Nam đi vào nhà dân.
Bản thân hai người đều không phát hiện, đối mặt là Diệp Nam với thân phận quân nhân, hai người đã trong bất giác đem anh ta trở thành “Kẻ địch” và “Đối tượng cảnh giác”.
…
Không gian bên trong nhà cũng không lớn, các loại tình hình bày biện vừa nhìn thoáng đã thấy rõ.
Khi hai tên quân nhân đi theo Diệp Nam vào trong nhà, Diệp Nam đã kính cẩn đứng ở một bên, mà chỗ trung tâm nhất của gian nhà, một tên trung niên cường tráng cao gần 2 mét đứng yên tại chỗ, toàn thân toát ra làn sóng sức mạnh kinh người.
Nhà tù quân đội tối cao, cũng được phòng vệ hoàn thiện nhất, nhà tù cuối cùng chuyên biệt giam giữ cường giả – Giám ngục Nhà tù Hắc Uyên—— – Trương Thiệu Kiệt…
Nhìn thấy tên Giám ngục danh tiếng lẫy lừng này, hai tên quân nhân thở một hơi thật dài, sau đó cung kính chào một cái theo nghi thức quân đội.
“Thưa ngài.”
Trương Thiệu Kiệt gật đầu.
“Làm phiền hai người rồi, nếu người đã đưa đến, hai người có thể trở về.”
“Thưa ngài, cái đó…”
Một tên quân nhân lấy ra một tờ giấy chứa văn kiện, tỏ ý Trương Thiệu Kiệt thêm một thủ tục cuối cùng trên đó—— – đóng dấu.
Trương Thiệu Kiệt cũng không quá rườm rà, lấy ra một con dấu có khắc tên chính mình, đem toàn bộ trình tự giao nhận hoàn thành, sau đó vẫy tay ra hiệu hai tên quân nhân phục mệnh trở về.
…
Hai tên quân nhân vừa mới ra khỏi cửa, hai mắt song song nhìn nhau, trong mắt lộ ra một sự thoải mái.
Danh tiếng của Trương Thiệu Kiệt, có lẽ ở trong tai cấp cao không hề nổi tiếng, nhưng mà ở trong tai sĩ quan cấp dưới và binh lính, Trương Thiệu Kiệt, hoàn toàn chính là một huyền thoại!
Kẻ sát nhân hàng loạt trước ngày tận thế, sau ngày tận thế, dựa vào tố chất thân thể có thể sánh ngang với các vận động viên chuyên nghiệp và sự dũng mãnh liều mạng chiến đấu, nhanh chóng trưởng thành làm một cường giả quân đội thứ nhất, sau đó được quân đội chiêu hàng.
Bởi vì tính cách, quan hệ của bản thân, Trương Thiệu Kiệt không tuân thủ theo kỷ luật trong quân đội, hơn nữa đã từng trong lúc đảm nhận nhiệm vụ, lỡ tay sát hại đồng đội, hơn một tháng vô dụng, đã bị đưa lên tòa án quân sự.
Nhưng mà bởi vì thực lực và kỹ năng phối hợp vô cùng xuất sắc, bị lãnh đạo cấp cao hơn thẩm lý và phán quyết ép buộc đình chỉ, đi đày đến Nhà tù Hắc Uyên, với tư cách lãnh đạo tối cao của Nhà tù Hắc Uyên.
Cho nên, tỷ lệ tử vong của tội phạm trong Nhà tù Hắc Uyên, từ ba mươi hai phần trăm đến sáu mươi tám phần trăm…
Dùng một câu lưu truyền rộng rãi miêu tả Trương Thiệu Kiệt, đây là một ác quỷ đội lốt người!
Chương 796 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]