Nhưng không thể phủ nhận rằng là, Trương Thiệu Kiệt ở trong Nhà tù Hắc Uyên, làm việc thực sự không sai sót.Đây cũng là bởi vì các loại tội danh khác Trương Thiệu Kiệt không có, nguyên nhân lại bị đưa lên tòa án quân sự—— – sau khi tận thế, chế độ quản lý quân đội đã xuất hiện một vài thay đổi “thích ứng với thời đại”…..Nghe tiếng bước chân ngoài cửa càng lúc càng xa, hồi lâu, Trương Thiệu Kiệt gật đầu với Diệp Nam.
“Bọn họ đã đi xa rồi.”
“Không phát hiện điều gì sơ suất chứ?”
Trương Thiệu Kiệt lắc đầu.
“Sẽ không đâu, tất cả thủ tục đều đầy đủ, chỗ sơ suất duy nhất bởi vì địa điểm chúng ta giao nhận ở đây, nếu có người chú ý, quả thực sẽ có một chút điểm nghi ngờ, nhưng mà, hiện tại là thời kỳ chiến tranh, cho dù bị phát hiện, chúng ta cũng có thời gian chạy ra khỏi Yến Kinh.”
Chạy khỏi Yến Kinh…
Đây là kế hoạch của Diệp Nam và Trương Thiệu Kiệt sau khi bắt được Akkad…
Về phần nguyên nhân…
“Các anh rốt cuộc muốn làm cái gì?”
Bị ném sang một bên như rác rưởi, Akkad bình tĩnh mở miệng hỏi.
Chuyện đã đến nước này, Akkad cũng hiểu được, hai người trước mặt này, tuyệt đối không phải là quân nhân gì đó, không, chúng là quân nhân, nhưng mà tuyệt đối không phải là người đứng đắn làm việc cho quân đội.
Nghe thấy giọng nói của Akkad, Diệp Nam chậm rãi quay đầu lại, hai mắt vô thần cứng đờ nhìn chằm chằm trên người Akkad.
“Tôi nhớ rõ anh, anh tên là Akkad đúng không?”
Akkad cười nhạo một tiếng, cũng không giác ngộ thân bị ức hiếp, biểu cảm trên khuôn mặt khôi phục lại sự kiêu ngạo và khinh thường người khác trước đây.
“Trên thế giới này, còn có người không biết bố mày?”
Tình huống hiện tại, Akkad phân tích vô cùng rõ ràng.
Thái độ của bản thân đã không còn quan trọng, đối diện với hai thằng cha này, làm những gì nghĩ là cần đối với bản thân, một khi đã như vậy, không bằng dùng một loại phương thức bản thân thoải mái, cùng Diệp Nam và Trương Thiệu Kiệt nói chuyện vậy.
Nghe được câu trả lời của Akkad, Diệp Nam dường như suy nghĩ một lát, chậm rãi mở miệng nói.
“Trên thực tế, tôi trước đây thực sự không biết anh…có thể là thân phận chênh lệch quá lớn đi.”
“Nhưng mà, những điều này đã không quan trọng nữa, tôi muốn hỏi anh một vài câu hỏi.”
…
“Vạn Bình đâu?”
Câu hỏi đầu tiên của Diệp Nam, nhắm thẳng vào kẻ thù của chính mình.
Danh tiếng của Vạn Bình ở ngoại thành, Diệp Nam đương nhiên đã nghe nói qua, hơn nữa, bởi vì tư tưởng phục thù mạnh mẽ, Diệp Nam đối với việc theo dõi Vạn Bình từ trước đến nay chưa bao giờ bị gián đoạn—— - tuy rằng Diệp Nam lại không có mối quan hệ thân tính lớn mạnh và thủ đoạn theo dõi xuất sắc nào, nhưng mà, Akkad luôn luôn đi theo trên dưới Vạn Bình, Diệp Nam thực sự có ấn tượng.
“Không biết.”
Akkad tuy rằng không hiểu rõ thằng cha tên là Diệp Nam này, tại sao vừa đến đã liền hỏi Vạn Bình ở đâu, nhưng mà, đây cũng không gây trở ngại cho bản thân nói ra sự thật.
“Sự thật.”
Trương Thiệu Kiệt bên cạnh phán đoán thật giả theo như lời Vạn Bình.
Diệp Nam cũng không có quá nhiều vướng bận trên chuyện này.
“Câu hỏi thứ hai, anh, có hận không?”
…
Có hận không?
Giọng nói của Diệp Nam điềm tĩnh rồi lại quỷ dị chỉ thẳng vào nội tâm của Akkad…
Có hận không?
Không cần phải cân nhắc quá nhiều, Akkad nhanh chóng trả lời câu hỏi của Diệp Nam.
“Hận! Tôi hận không thể ăn sống được thịt của chúng nó!”
Trong tiếng nói của Diệp Nam, giống như có một loại ma lực đặc biệt nào đó, trực tiếp khơi lên cảm xúc tiêu cực sâu thẳm trong nội tâm của Akkad.
Trong nhất thời, Akkad chỉ cảm thấy lòng thù hận tràn ngập, đối với mối thù Vạn Bình phải bội chính mình, giống như thủy triều cuồn cuộn không ngừng.
Nhìn thấy Akkad trước mắt giống như mất hết ý thức, chỉ còn lại sự căm phẫn và oán hận đối kẻ thù, một tia quỷ đi lóe lên trong mắt của Diệp Nam…
Lời nói ẩn chứa làn sóng tinh thần không thể nhận biết mà lại vô cùng quỷ dị, từ trong miệng Diệp Nam chậm rãi tuôn ra trôi chảy.
“Như vậy, anh muốn báo thù sao?”
“Muốn!”
Câu hỏi này, chỉ trực tiếp vào nội tâm của Akkad, dưới làn sóng tinh thần quấy nhiễu, Akkad không nghi ngờ anh ta, trực tiếp đưa ra câu trả lời!
Nghe được một chữ “Muốn” này, Diệp Nam đột nhiên bật cười…
“Thế thì, đạt được hợp đồng !”
Giây tiếp theo, một tia hắc quang quỷ dị bao trùm trên cơ thể của Akkad.
…
Diệp Nam: Nghề nghiệp: Báo thù tinh linh.
Cấp bậc Sơ kỳ cấp bốn.
Hợp đồng báo thù ( Không cấp bậc, kỹ năng dành riêng để Báo thù tinh linh): tiến hành giao tiếp sâu với mục tiêu, đánh thức mục tiêu báo thù ** .
Sử dụng điều kiện tiên quyết, mục tiêu lòng đầy oán hận.
Khi hỏi ra hai câu hỏi “Hận hay không” và “Có muốn báo thù không” này, sức mạnh của Hợp đồng báo thù sẽ ảnh hưởng đến năng lực phán đoán của mục tiêu giao tiếp, từ đó ó thể nói ra suy nghĩ chân thật nhất trong lòng, một khi mục tiêu trả lời là “Hận” và “Muốn báo thù”, Hợp đồng trả thù sẽ trực tiếp đạt được, đem mục tiêu ép buộc thay đổi tính chất trở thành kẻ báo thù.
Lưu ý: Hợp đồng báo thù không chú ý chênh lệch cấp bậc!
Chương 797 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]