Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 802: CHƯƠNG 802: ĐI CHỢ 2

Điều khiến Tần Thi Viện hài lòng chỉ đơn giản là tâm ý của người tặng quà mà thôi.

Tần Thi Viện nhìn thêm vài lần, sau đó khép chiếc hộp lại, mỉm cười hỏi Arthur.

“Không mang gì về cho Nicole sao? Cẩn thận con bé lại quấn quýt lấy anh không chịu buông tha.”

Arthur cười khổ lắc đầu, sau đó lấy trong nhẫn không gian ra một con búp bê mới tinh.

“Đúng rồi, Nicole đâu?”

“Đang ngủ trên lầu.”

Thực ra Arthur bước vào là vì quá ghét ba người phụ nữ ồn ào kia.

Mấy người kia cũng rất tự giác, yên lặng liếc mắt nhìn nhau một chút rồi nói.

“Viện Viện, vậy chúng tôi đi trước đây.”

Nói xong, ba người chuẩn bị rời đi.

“Chờ đã.”

Arthur gọi ba người phụ nữ đó lại.

“Ngày mai các cô quay lại đây, tôi cùng mọi người đến chợ kia xem một chút.”

Nói xong, Arthur nhẹ nhàng nắm lấy tay Tần Thi Viện.

“Muốn đi thì đi, anh nghĩ Tần Thiên chắc cũng không nói gì đâu.”

Tần Thiên lúc này cũng giống như Văn Vũ, không ngừng lang thang khắp các bảo địa của thành phố Thiên không vĩnh hằng.

Trong các cuộc chiến trước, Tần Thiên đóng vai trò không nhỏ. Thế nên mặc dù Tần Thiên không phải người của quân đội nhưng Lâm Hải Phong cũng không keo kiệt gì, ngược lại còn cho Tần Thiên quyền hạn vào bảo địa.

Đối với Lâm Hải Phong mà nói, dù sao thì đó đều là những bảo địa vĩnh viễn, bao nhiêu người đi vào cũng không quan trọng, thế nên cấp quyền hạn cho người khác cũng là lẽ thường.

Mặc dù bảo địa không có nhiều phần thưởng, nhưng đối với Tần Thiên mà nói ít còn hơn không, dù sao bây giờ cũng không biết phải làm gì.

Sau khi Tần Thi Viện và Arthur quyết định ngày mai sẽ đi chợ, Tần Thi Viện vẫn quyết định nói cho Tần Thiên biết.

Tần Thiên nghe xong đang định từ chối nhưng nghe nói Arthur sẽ đi cùng để bảo vệ cô thì cũng miễn cường đồng ý.

Em gái của mình cũng không phải bình hoa lúc nào cũng bị đặt trong nhà, ra ngoài thư giãn một chút cũng tốt, hơn nữa còn có Arthur đi cùng.

Tần Thiên cũng không có ý định chen chân vào mối quan hệ của Arthur và Tần Thi Viện. Em gái anh ta đã đến tuổi kết hôn, nhìn chung Arthur cũng có thể xem là một ứng của viên thích hợp…

Cứ như thế, một chuyện nhỏ không ai để ý giống như là đi dạo trên phố đã lặng lẽ xảy ra.

Và đó cũng là lúc kế hoạch khống chế Hải Vương của Lâm Hải Phong bắt đầu.

Ngày hôm sau.

Sáng sớm Arthur đã đến nhà Tần Thi Viện.

Mà Tần Thi Viện còn dậy sớm hơn cả Arthur, đã trang điểm xong xuôi, ngồi trò chuyện với năm vị phu nhân cũng đến sớm không kém.

“Nicole đâu?”

Arthur không để ý đến mấy người phụ nữ đang gật đầu lấy lòng mình, quay sang hỏi Tần Thư Viện.

“Vẫn còn ở trên lầu, con bé không muốn đi.”

Arthur gật đầu.

“Không muốn đi cũng không sao, vậy bây giờ chúng ta đi chứ?”

Nói xong, anh ta duỗi tay ra như một quý ông, đồng thời cúi đầu làm động tác mời Tần Thi Viện.

Tần Thi Viện khẽ mím môi cười, không quan tâm đến mấy lễ tiết của Arthur. Cô khoác lấy khuỷu tay anh ta, hơi thở như hoa lan:

“Anh đã mang đủ tiền chưa? Hôm nay có thể em sẽ mua rất nhiều thư…”

Nhìn biểu hiện và động tác tự nhiên của Tần Thi Viện, Arthur biết trong lòng Tần Thi Viện đã vô cùng tán thưởng mình, lập tức nở nụ cười.

“Tiền tất nhiên là mang đủ. Nhưng chúng ta phải giao hẹn trước, chỉ có thể đi dạo đến năm giờ thôi…”

“Tại sao?”

Tần Thi Viện mím môi, tỏ vẻ tức giận.

Arthur cúi đầu, ghé sát vào tai Tần Thi Viện, sau đó nhẹ nhàng nói.

“Bởi vì anh đã đặt một nhà hàng lúc năm giờ, có người nói nhà hàng đó rất nổi tiếng. Anh muốn… Chúng ta cùng nhau ăn tối, được không? Em, và anh, chỉ có hai người chúng ta thôi…”

Tần Thi Viện nghe thế thì che miệng cười, nhìn chăm chú Arthur, tinh nghịch nói.

“Vậy phải xem biểu hiện của anh thế nào đã.”

Họp chợ là một nét văn hóa của Hoa Hạ được lưu truyền từ xa xưa.

Trước khi mạt thế xảy ra, chợ ở những thành phố lớn dần dần biến mất, thay vào đó là những trung tâm thương mại mở cửa quanh năm. Nhưng sau khi mạt thế, hoạt động này lại tiếp tục xuất hiện ở bên trong nơi tập trung Yến Kinh.

Một là vì những tên gian thương ép giá quá mạnh, điều này gây ảnh hưởng rất nhiều đến thu hoạch của những người nhặt rác. Những người nhặt rác chắc chắn sẽ không làm điều này, dù sao thì đây cũng là thứ họ dùng cả tính mạng để đánh đổi.

Thứ hai là sau khi mạt thế, ngoại trừ quân đội thì không còn ai có năng lực mở một trung tâm mua sắm tổng hợp quy mô lớn.

Ba là chiến tranh có thể xảy ra bất cứ lúc nào, quân đội quản lý vô cùng chặt chẽ các loại thị trường.

Và điều mấu chốt nhất là nguồn cung cấp không ổn định, không có nhiều người có năng lực tiêu thụ.

Hơn nữa,việc mua bán hàng hóa cũng không có độ công kích.

Các loại yếu tố chồng lên nhau đã khiến cho việc họp chợ một lần nữa xuất hiện trong đầu những người may mắn sống sót.

Cứ mỗi chủ nhật hàng tuần, những người nhặt rác, thương nhân và những chức nghiệp giả muốn mua đồ gì thì sẽ tập trung ở một con phố ở nơi tập trung Yến Kinh. Con phố này chuyên bán vật phẩm và dụng cụ, quân đội cũng ngầm đồng ý phương thức trao đổi này. Hàng tuần, cứ đến thời điểm này thì quân đội sẽ phái lực lượng đến để giám sát, điều tiết và đảm bảo an toàn cho toàn bộ thị trường.

Chính những điều này đã tạo nên một khu chợ tưởng chừng như rất hỗn loạn nhưng thực tế lại vô vùng trật tự và an toàn, cũng không kém phần náo nhiệt.

Chương 802 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!