Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 803: CHƯƠNG 803: ĐẾN TỪ CỐNG THOÁT NƯỚC

Đây cũng là lí do khu chợ Yến Kinh tồn tại.

Mà lần họp chợ này…

Là lần họp chợ đầu tiên sau khi cánh cửa Ma giới mở ra. Buổi họp chợ vô cùng quy mô, thu hút sự chú ý của không biết bao nhiêu người.

Đương nhiên, đối với nhóm người Arthur và Tần Thi Viện, chợ càng đông thì càng tụ tập. Tần Thi Viện và mấy bà phu nhân được Arthur và quân đội bảo vệ thì sẽ không gặp nguy hiểm gì. Tần Thi Viện càng thêm vui vẻ.

Dù sao cũng là phụ nữ.

Mà phụ nữ thì luôn thích đi mua sắm ở những nơi sôi động…

“Ôi, thơm quá, tôi muốn hai cái này.”

Tần Thi Viện nhìn xung quanh khu chợ rộng rãi, gương mặt tò mò hào hứng như trẻ con.

Khu chợ vô cùng rộng rãi. Lúc trước khi thiết kế khu tập trung Yến Kinh thì cũng đã cân nhắc đền tất cả các phương diện. thế nên cho dù ở trong thành phố hay là ngoại thành, các đường phố đều vô cùng rộng rãi thoáng mát.

Nhưng cho dù khu phố có rộng năm mươi mét thì vẫn bị ùn tắc bởi đủ các loại hàng hóa và dòng người qua lại.

“Được rồi, cô gái, thịt dê đấy, tay nghề của tôi rất khá.”

Người bán hàng đeo một cái tạp dề trắng đầy dầu mỡ, khéo léo rắc gia vị lên hai xâu thịt dê trên tay, vừa làm vừa đánh giá nhóm người.

Cũng không trách người này làm ra động tác như vậy, thực sự thì nhóm người Arthur rất thu hút sự chú ý…

Một kỵ sĩ thô bạo uy vũ, ngay cả khi cởi bỏ trọng giáp thì dáng vẻ và khí chất vẫn siêu quần. Điều đó là do thực lực mạnh mẽ và sự tự tin của anh ta mang đến.

Tính cả Tần Thi Viện thì tổng cộng có sáu người phụ nữ, có người ăn mặc hết sức gợi cảm, có người ăn mặc đơn giản thuần khiết, nhưng giá trị bất phàm này vẫn rất bắt mắt.

Tất nhiên, điều quan trọng hơn là bên cạnh nhóm người này còn mấy người quân nhân, mỗi người còn đeo cả súng. Mọi người đã nhìn thấy ai đeo súng đi chợ chưa?

Đến cả những vệ quân trông chợ cũng không trâu bò như nhóm người này.

“Lãnh đạo”, “Mạnh mẽ”.

Đây là ấn tượng đầu tiên với nhóm người này. Nhưng trong trận chiến đấu trước mặt, những người bán hàng nhỏ lẻ thường không để ý đến quân nhân, thậm chí còn dám đuổi họ ra khỏi quán của mình…

“Được, vậy quý khách nếm thử xem.”

Một xâu thịt dê được đưa ra trước mắt Tần Thi Viện.

Cô còn chưa kịp cắn thì Arthur đã vươn tay ra.

“Giao hẹn?”

Tần Thi Viện nhìn vẻ mặt ngoài cười nhưng trong không cười của Arthur thì bĩu môi, miễn cưỡng đưa đồ ăn trong tay lại cho anh ta.

Thế giới này quá nguy hiểm, cho dù là ăn thì đối với Tần Thi Viện mà nói cũng là nguy hiểm…

Arthur chậm rãi nhai một miếng thịt, sau đó trả lại xâu thịt cho Tần Thi Viện.

“Dê biến dị cấp một, đã ướp lạnh một thời gian nhưng mùi vị cũng không tồi.

Vị giác mạnh mẽ giúp Arthur dễ dàng phân biệt được thịt của các chủng loại, sau đó đưa ra đánh giá.

Ông chủ gian hàng bất đắc dĩ cười ha ha: “Đại nhân, thịt dê đã là tốt lắm rồi, tôi cũng không thể mang thịt người ra nướng đúng không nào…”

“Ọe.”

Tần Thi Viện nghe ông ta nói vậy thì khẽ nôn khan một tiếng, vẻ mặt ghét bỏ nhìn xâu thịt, sau đó xoay người đi về hướng khác.

Không phải vì xâu thịt, mà là vì lời nói chủ quán…

Nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của chủ quán, Arthur cười, tiện tay lấy một viên ma tinh cấp ba ném cho ông ta rồi đuổi theo bước chân Tần Thi Viện.

Một viên ma tinh cấp ba đã tương đương với doanh thu một ngày của quầy thịt nướng rồi.

“Đẹp quá!”

“Mua!”

“Cái này cho Nicole, con bé mặc nhất định sẽ rất đáng yêu.”

“Mua!”

“Chiếc đồng hồ này tặng cho anh trai, anh ấy đeo chắc chắn hợp, cái này tặng cho anh.”

“Mua mua mua!!!”

Nguồn tài chính to lớn của Arthur đáp ứng tất cả mọi nhu cầu của Tần Thi Viện, cô thích món nào là anh ta mua món đó. Dù sao thì mấy thứ đồ trang sức này cũng không đáng bao nhiêu tiền.

Tần Thi Viện có khát vọng mua sắm vô cùng mạnh mẽ, dưới sự ủng hộ của Arthur thì càng mua càng nhiều.

Chẳng mấy chốc đã đến trưa.

“Chúng ta đi ăn chút gì đi.”

“Được, đi chỗ nào đây?”

Tần Thi Viện nhìn những món đồ trang sức trên tay, cũng không quay đầu lại.

“Bên kia có một cửa hàng, phong cách trang trí rất giống…”

“Cái này bao nhiêu tiền?”

Arthur còn chưa kịp nói hết câu thì Tần Thi Viện đã bắt đầu cò kè mặc cả.

Arthur bất đắc dĩ nhìn trời.

Chắc là không được ăn cơm trưa rồi.

Trong lúc Tần Thi Viện và năm người phụ nữ vui vẻ đóng góp tổng thu nhập bình quân cho nơi tập trung Yến Kinh thì trong một văn phòng ở trụ sở quân đội, Lâm Hải Phong đang xem xét tài liệu, vừa xem vừa nhìn đồng hồ đeo tay.

Thời gian sắp đủ rồi…

Lâm Hải Phong nghĩ vậy.

“Ảnh, Văn Vũ đâu?”

Lâm Hải Phong vừa dứt lời, một giọng nói không biết từ đâu vang lên.

“Bên trong bảo địa số 26”

“Còn Tần Thiên?”

“Bên trong bảo địa số 55.”

“Mọi thứ chuẩn bị xong hết chưa?”

“Tất cả đã xong hết rồi.”

Lâm Hải Phong gật đầu, yên lặng một lát.

“Franke nói thế nào?”

“Kế hoạch ban đầu không có khả năng thất bại.”

“Ừm, trước tiên thông báo với Franke và Phương Bạch một chút để hai người đó qua đây. Sau đó, cậu đến chợ bắt đầu kế hoạch.”

“Vâng thưa ngài.”

Giọng nói lại tan biến. Bắt đầu từ giây phút này, kế hoạch của Lâm Hải Phong chính thức được triển khai.

Chương 803 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!