Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 817: CHƯƠNG 817: 1000 VÀ 10.000 2

Ẩn tình trong đó, ai có thể rõ ràng được?

Nhân viên tầng dưới chót không hay biết chút gì về những việc xảy ra gần đây, trước “sự yêu cầu” của Văn Vũ, những nhân viên cấp thấp này hoàn toàn không có khả năng từ chối, dưới sự dẫn đường của hai nhân viên tiếp đón, Văn Vũ đi thẳng một đường đến trước cửa phòng làm việc của Lâm Hải Phong.

Sau đó chính là một cú đá!

"Phanh!"

Cánh cửa làm bằng gỗ nguyên khối bị đá nát, Văn Vũ không để ý tới động tác đề phòng của hai lính canh đứng trước cửa, nhìn thẳng vào trong phòng.

Tiếng động đột ngột vang lên cũng không có quấy nhiễu đến hai người trong phòng…

"Chiếu Tướng!"

Lâm Hải Phong giơ cờ đỏ lên cao, "Ba" một tiếng nện lên bàn cờ, tuyên bố tử hình ván cờ này của Phương Bạch, sau đó nhàn nhã cầm chén trà để ở bên cạnh lên, nhấp một ngụm trà, lúc này mới chuyển ánh mắt lên người Văn Vũ.

"Tức giận lớn như vậy? Cậu phải hiểu được, những năm này, muốn tìm được thông đỏ thích hợp để làm một cánh cửa có chút khó khăn…"

"Đừng nói những lời vô nghĩa!"

Văn Vũ không chút khách khí cắt ngang những lời nhảm nhí của Lâm Hải Phong, sau đó trực tiếp ngồi xuống ghế sofa, nhìn chằm chằm vào hai mắt Lâm Hải Phong, nghiêm túc nói.

"Vì sao lại là Tần Thiên?"

"Vì sao lại là Tần Thiên cái gì?"

"Ông hẳn là hiểu được ý của tôi, dưới tình huống tôi không đồng ý ra tay, ông đã dời mục tiêu về phía Tần Thiên, hẳn Tần Thiên chính là hậu thủ mà ông chuẩn bị để thực thi kế hoạch khống chế Hải Vương phải không…"

Nghe được lời của Văn Vũ, Lâm Hải Phong nhún vai từ chối cho ý kiến.

"Thật ra, tôi vẫn chưa hiểu ý của cậu."

Nhìn thấy vẻ mặt mỉm cười của Lâm Hải Phong, Văn Vũ bỗng nhiên nhíu mày.

Chết cũng không thừa nhận…

Văn Vũ đã nắm chắc hơn 80%, có thể xác định toàn bộ chuyện này, chính là tiết mục do Lâm Hải Phong đạo diễn, nhưng mà, Văn Vũ quên mất một điều…

Lúc Lâm Hải Phong giở trò xấu, đến cùng ai có thể cản được ông ta?

Đáp án là không ai…

Chậm rãi đứng lên, ánh mắt Văn Vũ lạnh lùng nhìn xung quanh bố cục của toàn bộ văn phòng.

Một cảm giác nguy hiểm từ trên người Văn Vũ chậm rãi tản ra, dần dần trở thành sát khí, khiến cho Phương Bạch ở bên cạnh chậm rãi đứng thẳng thân thể, tay phải đặt lên nhẫn không gian.

Nhưng mà, Lâm Hải Phong vẫn bĩnh tĩnh như trước.

"Văn Vũ."

Giọng nói bình thản từ trong miệng Lâm Hải Phong truyền ra.

"Đầu tiên, tôi muốn nhắc nhở cậu một câu, những nơi tôi thường xuyên lui tới, cậu không có khả năng giết được tôi, đây là sự đảm bảo an toàn cần thiết của tôi với tư cách là người đứng đầu cao nhất loài người. Điểm này cậu hẳn là cũng rõ ràng, cho nên cậu cũng không cần hù dọa tôi."

"Thứ hai, có một số việc, nhìn thấy nhưng không nói ra, sẽ tốt hơn cho tất cả mọi người, hiện tại, cậu hẳn là hiểu được ý của tôi."

"Còn nữa, cậu có thể cẩn thận tự hỏi một chút, chuyện này rốt cuộc có quan hệ gì đến cậu, thật ra tôi cho rằng, Tần Thiên và Tần Thi Viện, hẳn là cũng không có quan hệ gì lắm với cậu, 1000 điểm thể chất cơ thể, cũng đủ để trả bất gì ân tình nào…"

"Cuối cùng, cũng là điều quan trọng nhất, tôi nhắc lại lần nữa, tôi thật sự không có quan hệ gì đến chuyện này!"

Một khi Lâm Hải Phong dù chết cũng không thừa nhận chuyện này…

Thì cho dù việc này có quan hệ với Lâm Hải Phong, cũng trở nên không liên quan …

Trên thế giới này, một khi Lâm Hải Phong, người nắm giữ thế lực cực mạnh đã xác định một sự việc, như vậy thì chuyện này tất nhiên sẽ trở thành sự thật, cho dù với thực lực của Văn Vũ, nếu không nắm được nhược điểm rõ ràng, Văn Vũ cũng không thể vì Tần Thiên và Tần Thi Viện mà dây khó dễ với Lâm Hải Phong.

Văn Vũ nghĩ thông suốt điều này, nhìn ánh mắt bình tĩnh của Lâm Hải Phong, chậm rãi thu liễm lại dao động sức mạnh, ngồi trở lại ghế sofa lần nữa.

"Tần Thiên, là người của tôi…"

Văn Vũ chậm rãi mở miệng, nói ra ý nghĩ của mình.

Nhưng mà không đợi Văn Vũ nói tiếp, đã bị Lâm Hải phong cắt ngang …

"Cậu xác định cậu ta là người của cậu sao?"

Văn Vũ ngạc nhiên…

"Hạt giống hủy diệt, cần 10.000 điểm thể chất thân thể là có thể ‘phá hủy’…"

“Hừm, để tôi giải thích một chút, hạt giống hủy diệt là tên mà Ngụy Thiên đặt cho loại virus đó…”

“Nói cách khác, chỉ cần cậu không ngừng truyền tố chất thân thể vào trong người Tần Thi Viện thì có thể cứu được tính mạng cô ta.”

“Mười nghìn điểm!”

“Cậu nói xem, có làm được không?”

Văn Vũ đối mặt với ánh mắt tò mò nghiên cứu của Lâm Hải Phong thì hoàn toàn im lặng…

Lâm Hải Phong nói những lời này chính là đang ngả bài với Văn Vũ, thừa nhận những chuyện này do ông ta làm. Tuy nhiên, có một số thứ không phải nói phá là phá, có một số người không phải nói trở mặt là trở mặt. Nếu bây giờ Văn Vũ trở mặt với Lâm Hải Phong thì Lâm Hải Phong có thể vẫn chịu được hậu quả của nó, nhưng Văn Vũ thì không chịu đựng nổi!

Tuy nhiên có một điều chắc chắn là cả hai bên đều không muốn trở mặt…

Vì vậy, Văn Vũ lựa chọn im lặng.

Vì vậy, Lâm Hải Phong lựa chọn khuyên bảo.

Chương 817 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!