Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 818: CHƯƠNG 818: 1000 VÀ 10.000 3

“Cậu xem, cậu có mười nghìn điểm tố chất thân thể, như thế có nghĩa là cậu hoàn toàn có thể cứu được em gái của Tần Thiên. Nếu cậu nghĩ chuyện này do tôi gây ra thì cậu có thể làm như thế, chỉ cần cậu cứu được cô gái tên là Tần Thi Viện kia thì mọi chuyện sẽ kết thúc.”

“Nhưng, cậu sẽ làm như thế sao?”

Mười nghìn điểm…

Nếu không còn mười nghìn điểm tố chất thân thể thì thực lực của Văn Vũ sẽ giảm xuống một nửa.

Chuyện này đối với Văn Vũ mà nói không phải một thứ có thể lựa chọn, nhưng nó lại là một câu hỏi tra tấn nội tâm.

“Cậu xem, rõ ràng cậu có thể cứu, nhưng cậu lại không cứu, thế mà cậu còn nói Tần Thiên là người của cậu? Tôi thực sự không hiểu lý giải của cậu về cụm từ “người của tôi”.

“Giữa hai chúng ta còn cần phải nói những lời nhảm nhí như thế à? Cậu không có “người của tôi”, cậu chỉ có một mình cậu thôi, à, còn cả những hồn sủng của cậu.”

“Nếu thế thì ngược lại, chuyện này có liên quan gì đến cậu không?”

“Khi tôi thành lập hiệp hội liên hiệp độc hành giả…”

“Cậu đã nói là vì tự do! Vì không muốn bị quân đội hãm hại!”

“Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, trong đó có gián điệp của tôi, cậu nói gì tôi đều biết.”

“Nhưng mà cậu coi những chuyện đó là thật à?”

Lâm Hải Phong nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Văn Vũ thì cười khổ, lắc đầu.

“Chà, vậy mà cậu lại coi là thật…”

“Tôi đến để sửa lại những sai lầm cho cậu. Tổ chức lỏng lẻo mà cậu thành lập vì một mục tiêu hão huyền đó không thể nào đoàn kết được đâu. Cậu có bao giờ nghĩ đến chuyện này không? Ví dụ hai người chúng ta trở mặt thì đám người đó sẽ có mấy người nghe theo chỉ đạo của cậu, đối địch với quân đội? Đối địch với tôi? Đối địch với Đường Hạo Phi? Đối địch với nơi tập trung Yến Kinh và thành phố Thiên không vĩnh hằng? Đối địch với mấy trăm trình tự cao cấp? Đối địch với vũ khí công nghệ cao Yến Kinh?”

“Câu trả lời sẽ là: Không có một ai!”

“Có lẽ những người mà cậu tín nhiệm như Dương Hoằng, Vương Phúc Tài cũng sẽ bỏ cậu mà đi…”

“Cậu biết không? Cậu phải đặt ra mục tiêu cụ thể một chút, điều quan trọng hơn là cậu phải liên kết mục tiêu này với lợi ích của mọi người, như thế thì mới có nhiều người hưởng ứng lời kêu gọi của cậu…”

“Mục tiêu mà cậu đặt ra là tự do, là không bị quân đội trói buộc. Ngay từ đầu, mục tiêu này đã không phải mục tiêu có thể thu phục lòng người. Khi tai họa thực sự ập đến, những kẻ tầm thường kia chỉ có thể trốn trong chăn run lẩy bẩy mà thôi!!!”

“Thế nên, cậu đã hiểu chưa? Đã hiểu vì sao tôi lại sắp đặt mọi chuyện phức tạp như vậy chưa?”

“Không cần biết cậu và Tần Thiên, Arthur, Tần Thi Viện có quan hệ như thế nào, có tình cảm ra làm sao. Khi cậu bỏ ra một nghìn điểm tố chất thân thể thì tôi cho rằng cậu đã làm đủ lắm rồi!”

“Tôi chỉ muốn cho cậu một bậc thang để cậu xuống, giúp cậu có thể hoàn toàn thoát khỏi chuyện này mà thôi…”

Lâm Hải Phong thậm chí còn nói câu “Tôi sắp đặt mọi chuyện phức tạp như vậy…”

Điều này chứng tỏ Lâm Hải Phong không hề kiêng kị Văn Vũ chút nào.

Tôi đã kê sẵn bậc thang dưới chân cậu rồi, có đi xuống hay không là vấn đề của cậu.

Gánh nặng lại trùm lên đầu Văn Vũ một lần nữa.

“Nói thế có nghĩa là tôi còn phải cảm ơn ông nữa à?”

“Không cần khách sáo…”

Lâm Hải Phong không biết xấu hổ chấp nhận lời cảm ơn của Văn Vũ, rồi còn nói tiếp.

“Tôi thực sự cảm thấy cậu đã làm quá nhiều cho hai anh em Tần Thiên rồi. Cậu cũng phải tính toán xem Tần Thiên có mang lại ích lợi gì cho cậu không chứ? Thật lòng mà nói thì thực lực của anh ta còn không so được với một nghìn điểm tố chất thân thể của cậu.”

“Không tính như thế được…”

“Sao lại không tính như thế được? Trước đây cậu tính toán rất rõ ràng mà. Không nói những chuyện xa, nói chuyện gần thôi, những điều Tần Thiên làm cho cậu có sánh được với một nghìn điểm không? Cậu phải hiểu, con người và đồ vật cũng không có gì khác nhau! Mỗi người đều có giá trị! Cũng có thể quy đổi thành vật có giá trị tương đương!”

Văn Vũ cứng họng.

“Thế nên, mọi chuyện bây giờ chính là như vậy. Đối ngoại, tôi sẽ không thừa nhận chuyện này có liên quan tới mình, nhưng đối nội thì tôi vẫn muốn khuyên cậu một câu. Tôi không muốn, tôi thực sự không muốn trở thành kẻ thù của cậu. Lần trước đối địch với cậu, tôi đã hại chết con trai mình. Tôi không muốn tiếp tục chịu đựng nỗi đau đớn đó nữa. Hơn nữa, tôi cũng cảm thấy cậu không muốn đối địch với tôi. Ít nhất thì giá trị của Tần Thiên và Tần Thi Viện không đáng để cậu đối địch với tôi, không phải sao?”

Từng chữ tuôn ra như ngọc trai…

Lâm Hải Phong hiểu rõ tính cách của Văn Vũ…

Văn Vũ có tức giận không?

Tất nhiên là có!

Khi nhìn thấy dáng vẻ của Tần Thiên và Tần Thi Viện, ngọn lửa trong mắt Văn Vũ bùng lên, bởi vì nó khiến Văn Vũ nhớ lại trước đây mình bị Lâm Hải Phong coi như kẻ ngu ngốc.

Nhưng Văn Vũ cũng hiểu một đạo lý…

Tức giận sẽ chôn vùi lý trí!

Mọi chuyện đang bày ra trước mặt Văn Vũ, sau khi tính toán và cân nhắc lợi ích.

Văn Vũ phát hiện ra một sự thật…

Vì Tần Thiên, vì Tần Thi Viện mà đối địch với Lâm Hải Phong, cũng có thể nói là đối địch với tất cả loài người…

… Không đáng…

Chương 818 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!