Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 819: CHƯƠNG 819: TÔI MUỐN GIẾT ÔNG TA! 1

“Thật sự không đáng…”

Giọng nói bình tĩnh và lạnh nhạt từ trong miệng Văn Vũ truyền ra.

Lâm Hải Phong nghe được bốn chữ này thì gật đầu mỉm cười.

“Vậy thì chúng ta hãy quên hết những chuyện hôm nay đi, tôi nghĩ chúng ta đã đạt được sự đồng thuận…”

Ông ta nói xong thì chậm rãi vươn tay ra.

Văn Vũ nhìn gương mặt tươi cười của Lâm Hải Phong thì hít sâu một hơi, sau đó từ từ đứng dậy đi đến bên cạnh ông ta, sau đó…

Một cú đấm rơi lao thẳng đến mặt Lâm Hải Phong.

Một đòn dốc toàn lực!!!

Môt đòn tấn công lập tức xé nát mấy hàng rào phòng thủ xung quanh cơ thể Lâm Hải Phong, sau đó nắm đấm mạnh mẽ lao đến trước mặt ông ta.

Tuy nhiên…

Một luồng ánh sáng khổng lồ từ trong thân thể Lâm Hải Phong tuôn ra, ánh sáng bao lấy bàn tay Văn Vũ!

“Rầm!”

Một tiếng động lớn vang lên!

Văn Vũ chậm rãi thu hồi lại cánh tay phải đẫm máu, nhìn Lâm Hải Phong vẫn ngồi bất động trước mặt, khẽ nhún vai.

“Con mẹ nó!”

“Lần này thoải mái hơn rồi!”

“Còn nữa, tôi nhất định phải nhắc nhở ông một chuyện, chúng ta không bao giờ có thể đạt được sự đồng thuận! Có thể lần này tôi không làm gì được, nhưng ông hãy nhớ kỹ một điều! Ông đây lúc nào cũng có cách gây rắc rối cho ông!!!”

“Lão già chết tiệt nhà ông! Bây giờ ông cứ chờ mà nhặt xác cho cái “kế hoạch khống chế hải tộc” chó má của ông đi!!!”

Văn Vũ nói xong thì xoay người ra khỏi văn phòng của Lâm Hải Phong. Khuôn mặt Lâm Hải Phong cứng ngắc, yên lặng nhìn theo bóng lưng Văn Vũ…

“Cha…”

Phương Bạch thấy Lâm Hải Phong ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích thì khẽ nuốt nước bọt một cái, nhẹ nhàng kêu lên.

Sau đó, Phương Bạch thấy Lâm Hải Phong từ từ thả lỏng cổ, sau đó, khẽ cười…

Đó không phải nụ cười cay đắng, không phải nụ cười miễn cưỡng…

Mà là một nụ cười thực sự, một nụ cười xuất phát từ nội tâm…

Tuy nhiên, Phương Bạch không hiểu, tại sao sau khi bị đánh mà Lâm Hải Phong vẫn có thể cười được…

“A Bạch, đổi cho cha một cái bàn, lấy một bộ ấm trà mới tới đây.”

Phương Bạch im lặng một lúc, nhưng vẫn bỏ hết những nghi ngờ trong lòng xuống, xoay người đi ra ngoài, giống như cơn bão vừa quét ngang văn phòng lúc nãy là chuyện quá bình thường.

Chưa đến ba mươi phút sau, Phương bạch đã mang theo một bộ bàn ghế và một bộ ấm chén mới quay trở lại phòng làm việc. Lúc này, Lâm Hải Phong giống như không có chuyện gì xảy ra, đứng bên cạnh cửa sổ nhìn phong cảnh xa xăm.

Phương Bạch đặt bàn ghế xuống, nhìn bóng lưng kiên cường của Lâm Hải Phong, tiếp tục hỏi.

“Cha… Đó có phải là một lời tuyên chiến không?”

“Tuyên chiến? Tuyên chiến với ai?”

“Chúng ta và Văn Vũ…”

“Cậu ta chỉ trút giận mà thôi, không cần phải để ý…”

“Nhưng…”

“Không thể tuyên chiến, cho dù là vì Tần Thiên hay là vì một nghìn điểm tố chất thân thể, Văn Vũ nhất định không vì chút chuyện nhỏ đó mà tuyên chiến với quân đội chúng ta.”

Phương Bạch nghe Lâm Hải Phong nói vậy thì nhất thời không nói gì.

“Con đang nghi ngờ đúng không?”

“Con đang nghi ngờ, vừa rồi thái độ của Văn Vũ lại như vậy, con sợ những chuyện chúng ta chuẩn bị sẽ trở nên công cốc, đúng không?”

Phương Bạch gật đầu.

“Giai đoạn đầu cha chuẩn bị nhiều chuyện như vậy, mục đích là gì trước đó cha cũng nói với con rồi… Cha muốn giữ thể diện cho Văn Vũ, để cậu ta có thể thoát khỏi chuyện này…”

“Nhưng không thành công.”

Phương Bạch nói chen vào một câu.

“Không!!!”

Lâm Hải Phong khẳng định.

“Nó đã thành công. Thực ra trước khi nói chuyện cha đã nghĩ đến hai khả năng.”

“Một là Văn Vũ âm thầm thừa nhận sự hiểu ngầm giữa chúng ta. Vậy thì tất cả mọi chuyện chỉ là tai nạn, cha lấy điều kiện chữa trị cho Tần Thi Viện đổi lần một lần làm việc của Tần Thiên, điều này cũng có lý!”

“Nhưng điều này đã bị Văn Vũ phá hỏng…”

Phương Bạch đã nhìn thấu tình huống vừa rồi.

“Đúng vậy, sự thật đã chứng minh, tính cách Văn Vũ vẫn luôn nóng như lửa, cậu ta không bước theo bậc thang mà cha đã vạch sẵn… Thế nên mới có khả năng thứ hai…”

“Cậu ta sẽ tức giận, cậu ta sẽ phẫn nộ, cậu ta sẽ đánh cha như vừa rồi… Nhưng cậu ta lại không tuyên chiến với chúng ta, cùng lắm là sẽ gây cho chúng ta vài rắc rối nhỏ. Cậu ta biết rõ điểm mấu chốt của cha, cũng giống như cha biết rõ điểm mấu chốt của cậu ta vậy. Những hành động nhằm vào Tần Thiên thực ra vẫn chưa chạm đến điểm mấu chốt của Văn Vũ…”

“Hơn nữa, Văn Vũ cũng sẽ không chủ động nói cuộc đối thoại hôm nay ra ngoài, cha cũng sẽ không nói. Đối với người ngoài thì chuyện này thực sự là một tai nạn bất ngờ. Văn Vũ chỉ mất mặt trước cha mà thôi, còn bên ngoài thì cậu ta vẫn là cậu ta. Văn Vũ không thể nào công khai sự thật ra bên ngoài…”

“Mọi chuyện đã được định sẵn! Đối với hầu hết mọi người, sự kiện ma vật tập kích ở chợ chỉ là một tai nạn bất ngờ!”

“Cho nên, không cần biết tình huống như thế nào, Văn Vũ đều không liên quan gì đến chuyện này, cho dù cậu ta muốn quản cũng không có sức mà quản…”

Chương 819 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!