Trước khi giông tố ập đến luôn bình yên đến lạ.
Đương nhiên, người có thể cảm nhận được sự ‘bình yên’ này đều thuộc về loài người cấp cao biết vạch kế hoạch.
Những dân thường còn lại đều mong chờ chuyện liên minh giữa 2 tộc – Đối với người bình thường mà nói, chuyện liên minh giữa 2 tộc chắc chắn là chuyện đáng mừng!
Còn Hải Vương không nhận thấy bầu không khí kỳ lạ ngưng tụ ở khu tập trung Yến Kinh. Sau khi nhận được sự đồng ý của Lâm Hải Phong, Hải Vương dành phần lớn thời gian trong thư viện, tham lam hấp thu kiến thức của loài người.
Văn Vũ vẫn chưa hay biết gì. Hay nói cách khác, cậu lười tìm hiểu.
Lúc này Văn Vũ phát huy thuộc tính otaku đến cực điểm. Ngày nào cũng chỉ ở trong tổng bộ của hội Tam Khô với đám hồn sủng, tận hưởng thế giới thuộc về một người duy nhất.
Văn Vũ cứ chờ, chờ tới khi mọi chuyện kết thúc, chờ tới khi Đường Hạo Phi giải quyết vấn đề của Tần Thi Viện thì cậu lập tức cao chạy xa bay!
Trong bầu không khí im lặng đến lạ lùng này, thời gian 2 ngày trôi qua trong nháy mắt.
“Chào mừng các bạn xem truyền hình đang xem trực tiếp nghi thức liên minh lần này. Tôi là MC Lý Tưởng.”
Mới sáng sớm, đài truyền hình quân đội đã truyền hình trực tiếp nghi thức liên minh, thấy MC tươi cười rạng rỡ, Văn Vũ cúi đầu nhìn đồng hồ, đúng 8 giờ sáng. Thời gian cử hành nghi thức liên minh được ấn định là 10 giờ sáng.
Đương nhiên, quá trình này chắc cần nhiều bài phát biểu khác nhau, và Lâm Hải Phong không biết giấu ‘kế hoạch khống chế Hải Vương’ tới khi nào, e là muốn diễn nốt ‘vở kịch lớn’ cũng cần phải diễn ra tới tối.
“Tùng, tùng tùng.”
Cửa bị gõ, Dương Hoằng cầm một đống đồ ăn còn bốc khói đi vào. Ngoài ra, trên tay anh ta còn cầm một thiệp mời màu đỏ.
“Đại ca, sáng nay quân đội cử người đưa thiệp mời tới, nói là muốn mời chúng ta tham gia nghi thức liên minh. Lâm Hải Phong đã giữ vài vị trí tốt cho chúng ta.”
“Vứt đi.”
Văn Vũ nhận lấy đồ ăn sáng từ tay của Dương Hoằng mà không thèm để ý tới tấm thiệp mời.
Sau đó, cậu suy nghĩ một chút rồi dứt khoát nói với Dương Hoằng.
“Chút nữa, cậu gọi người của chúng ta tới. Hôm nay, cái nghi thức liên minh quái quỷ gì đó, không ai được đi hết!”
Nghe Văn Vũ nói vậy, Dương Hoằng cũng không ăn sáng với cậu mà lập tức đứng dậy ra ngoài làm việc.
Không mất nhiều thời gian, Dương Hoằng đã đưa Vương Phúc Tài và Tần Thiên vào phòng của Văn Vũ. Chuyện gì tới cũng tới.
Còn chuyện chưa tới thì Văn Vũ vẫn không yên tâm.
“Arthur đâu?”
Tần Thiên do dự một lúc.
“Chắc là ở cùng em gái tôi rồi, để tôi hỏi thử.”
Tần Thiên nói xong thì lập tức lấy máy thông tin ra rồi quay người rời khỏi phòng.
Qua khe cửa, Văn Vũ có thể nghe thấy rõ cuộc nói chuyện giữa Tần Thiên và Arthur.
“Mọi người đang ở đâu vậy?”
“Còn ở viện nghiên cứu dưới đất. Đúng rồi, nói cho anh một tin, Đường Hạo Phi vừa mới tới. Bây giờ anh ta đang truyền giới hạn trên của thể chất cơ thể cho Tần Thi Viện, chắc không mất nhiều thời gian nữa thì Viện Viện sẽ hồi phục hoàn toàn.
Sau khi Tần Thiên nghe tin này thì thở hồng hộc.
Trong suy đoán của Văn Vũ… chắc là Tần Thiên thở phào nhẹ nhõm.
Cho nên Tần Thiên không chần chừ mà đáp lời.
“Chờ tôi, bây giờ tôi qua ngay!”
Nói xong, Tần Thiên lập tức cúp máy thông tin rồi quay người đi vào phòng.
Thấy Tần Thiên hỏi han xong thì nhướng mày, Văn Vũ cũng cười nói.
“Muốn đi thì đi đi. Đây là chuyện tốt, tôi cũng không cần phải ngăn cản anh làm gì. Chờ anh đón Tần Thi Viện và Arthur về thì chúng ta lập tức rời khỏi Yến Kinh. Nghi thức liên minh gì đó không xem cũng không sao.”
Chỉ là đón người thôi mà, chính Văn Vũ cũng không nghĩ nhiều. Sự do dự của Tần Thiên nhằm vào yêu cầu lúc nãy Văn Vũ đưa ra – Mọi người đều không được đi tới chỗ tổ chức nghi thức liên minh.
Nhưng mà chuyện Tần Thiên đi đón em gái chắc chắn là quan trọng. Bên nào nặng bên nào nhẹ thì Văn Vũ ắt có phán đoán.
Nghe Văn Vũ nói vậy, Tần Thiên cười nhẹ nhàng rồi gật đầu, sau đó quay người đi khỏi phòng.
Mọi chuyện cứ để thuận theo tự nhiên.
Cho dù là sau này, lúc Văn Vũ nhớ lại cảnh tượng vừa xảy ra, cậu cũng bất giác mà giơ ngón tay cái lên cho Tần Thiên…
“Kỹ năng diễn xuất không tệ!”
Tần Thiên đi một mạch xuống lầu, tốc độ không nhanh cũng không chậm.
Sau khi ra khỏi cửa chính, Tần Thiên hít một hơi sâu rồi thở ra.
Lúc nãy, cuộc nói chuyện giữa mình với Arthur, thực tế là một phần trong đề án dự bị.
Đường Hạo Phi, hay là Lâm Hải Phong, đều đoán được Văn Vũ có thể sẽ cấm nhân lực của mình tham gia chức nghi thức liên minh. Cho nên, , trong mọi trường hợp, kế hoạch đã đưa ra đối sách phù hợp.
Tần Thiên tìm cớ gì mà lọt qua mắt của Văn Vũ. Bộ chỉ huy chiến lược của quân đội đã nghĩ ra không dưới 10 bản kế hoạch rồi!
Để kế hoạch thành công, Lâm Hải Phong đã chuẩn bị đầy đủ.
Vậy thì…
Còn mình thì sao?
Mình chưa chuẩn bị kỹ, chịu đựng Hải tộc, chịu đựng Văn Vũ, thậm chí chịu đựng sự tức giận của cả loài người?
Đáp án là, không có gì cả…
Về mặt này, Văn Vũ dễ nói, cậu chắc sẽ tha thứ cho việc mình che giấu và lừa gạt.
Chương 839 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]