Cho dù là với thực lực của Văn Vũ, đều cần chí ít cũng một kỹ năng cấp nội tình, mới có thể chủ động chống lại nguy cơ bị Hải tộc truy nã, vậy thì nguy cơ này sẽ đổ lên đầu anh ta…
Tương lai…
Nghĩ tới đây, Tần Thiên bỗng dưng lắc đầu.
Đừng nghĩ gì tới tương lai!
Nghĩ mấy thứ này có ích gì chứ? Bản thân cũng không thể nhìn Tần Thi Viện chết!
Cho nên, Tần Thiên kiểm tra kỹ năng của chính mình một lần nữa, nhìn chăm chú một lúc lâu vào kỹ năng kiếm thuật ẩn.
Một thanh kiếm với sức tấn công gấp trăm lần…
Chắc là đủ rồi…
Tần Thiên nghĩ như vậy.
Một lúc sau, Tần Thiên nhẹ nhàng kéo cổ áo của mình, lấy ra áo choàng đen tuyền có hoa văn phức tạp in trên áo từ trong nhẫn không gian. Anh ta mặc lên người, kéo mũ trùm đầu lên, che toàn bộ cơ thể dưới lớp áo choàng, ánh mắt kiên định rồi đi về phía vị trí của quảng trường nhân dân khu vực ngoại thành.
Văn Vũ vừa uống rượu vang do Dương Hoằng đem tới, vừa ăn đồ ngon, vừa chỉ chỉ trỏ trỏ với Dương Hoằng và Vương Phúc Tài.
Thời gian cứ thế trôi qua từng phút từng giây.
Cho đến khi kim đồng hồ chuyển sang vị trí 9 giờ 40.
“Sao vẫn chưa xong nữa? Đón người có cần phải lâu như vậy không?”
Nghe Văn Vũ nói vậy, Vương Phúc Tài đang gặm đùi gà nên nói năng không rõ ràng.
“Không phải còn cần Đường Hạo Phi truyền thể chất cơ thể ư? Đừng nôn nóng.”
Nói thì nói vậy, nhưng Văn Vũ còn một vài dự cảm sót lại trong đầu.
Lấy máy thông tin từ nhẫn không gian ra, Văn Vũ gọi vào máy thông tin của Tần Thiên.
Nhưng không ai nhấc máy…
Cậu lại gọi vào máy thông tin của Arthur.
Vẫn không ai nghe máy!
“Có thể tín hiệu của viện nghiên cứu dưới đất không tốt lắm…”
Vương Phúc Tài và Dương Hoằng không hề cảm thấy có gì phải vội.
Nói một câu khó nghe, Arthur và Tần Thiên là gì chứ? Thực lực không cao hơn mình bao nhiêu, giao tình cũng không sâu đậm, Dương Hoằng và Vương Phúc Tài cũng không mấy quan tâm!
Còn Văn Vũ dĩ nhiên cũng không thèm đếm xỉa lý luận quái gở của Vương Phúc Tài. Cậu nhíu chặt mày, suy nghĩ hồi lâu, sau đó chậm rãi đặt máy thông tin trong tay xuống.
Có thể thật sự bị chuyện gì đó giữ chân, cộng thêm mình cơ bản không quen đường tới viện nghiên cứu dưới đất. Muốn đi đón mấy người này thì cơ bản cũng không tìm được!
Hơn nữa, khoảng thời gian này…
Văn Vũ cúi đầu nhìn đồng hồ, lại nhìn sang thời gian đếm ngược trên màn hình tivi.
Văn Vũ thật sự không nghĩ ra được cách nào cả!
Chẳng sợ trong lòng vẫn còn nghi ngờ việc Tần Thiên và Arthur “đột nhiên mất liên lạc” với nhau nhưng Văn Vũ vẫn giữ vững quan điểm.
Quân tử không xen vào việc nhỏ—— đây là cách nói nhẹ nhàng.
Khó nghe một chút là chỉ lo bản thân, không để ý chuyện khác.
Trong trường hợp hôm nay, Văn Vũ sợ cậu không cẩn thận, sẽ bị Lâm Hải Phong đẩy vào trong hố lần nữa.
Cho nên, lúc bắt đầu nghi thức liên minh, cho dù trời có sập xuống, nếu nghi thức chưa kết thúc kế hoạch của Hải Vương và Lâm Hải Phong không thành công thì Văn Vũ tuyệt đối không đi khỏi nơi này một bước.
Có lẽ thật sự bị chuyện gì đó ngăn cản nhưng Văn Vũ có chút lừa mình dối người nghĩ vậy.
……
Sau khi nghĩ thông suốt thì Văn Vũ hoàn toàn đặt cậu vào vị trí người ngoài, vừa ăn vừa uống, vừa xem tivi.
Lúc kim đồng hồ lặng lẽ quay qua kim 10 giờ thì màn hình đếm ngược hoàn toàn kết thúc, sau đó hình ảnh phòng phát sóng chuyển tới hiện trường trên quảng trường Nhân Dân.
“Bắt đầu rồi.”
Nghe được giọng nói đầy hứng thú của Dương Hoành bên tai, Văn Vũ không mặn không nhạt nói một câu.
“Đúng vậy, bắt đầu rồi.”
……
Quảng trường Nhân Dân bên trong thành phố vốn chuẩn bị thành lập khu tập trung lớn nhất cho người chạy nạn bên ngoài Yến Kinh, rất nhiều ngươit chạy nạn từ nơi khác chạy đến Yến kinh, đều đươc sắp xếp vào ở trong đây, mỗi bộ chăn gối, một cái lều đều được quân đội lo lắng cẩn thận.
Mà hôm nay, nghi thức liên minh sẽ tổ chức ở chỗ này,mục đích bên ngoài là muốn thông qua lần này để cho tộc Hải Thần xuất hiện trước mặt mọi người, tăng lên sự hiểu biết của nhân loại về sinh vật biển này, đồng thời cũng củng cố tăng lên sự tin tưởng chống lại Ma tộc của nhân loại.
Nhưng bên trong thì ý nghĩ của Lâm Hải Phong rất đơn giản, người càng nhiều, trường hợp càng lớn, càng hỗn loạn thì càng dễ dùng thủ đoạn hơn.
Nếu chỉ đơn giản ký kết hiệp ước thì ký ở đâu mà không được, nếu thật sự xuống đại dương để ký hiệp ước thì Lâm Hải Phong còn có thể gian lận sao?
Chương 840 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]