Khi Đường Hạo Phi hạ xuống nơi phát ra đòn tấn công, không tìm được bất kỳ bóng dáng nào cả.
Gần như cùng lúc đó, âm thanh của người bí ẩn lại một lần nữa vang lên ở quảng trường nhân dân.
“Lâm Hải Phong là tổng tư lệnh của nhân tộc, nhưng tâm lại hướng về dị tộc, bỏ mặc sự sống chết của đồng bào mình. Hôm nay chúng ta sẽ thay trời hành đạo, lấy mạng chó của Lâm Hải Phong. Ai muốn sống thì cút khỏi đây.”
Vừa dứt lời, tiếng nổ dữ dội vang lên từ mặt đất xung quanh.
Đó là thuốc nổ đã được đặt dưới lòng đất từ trước.
…
Sự hỗn loạn đã xảy ra ngay từ khi Lâm Hải Phong bị tập kích.
Dòng người đông đúc tản ra tứ phía, loại náo nhiệt này ngoại trừ những người không sợ chết và những người muốn chết ra thì không có ai muốn ở lại để xem cả.
Nhưng giữa đám đông lại có một nhóm chức nghiệp giả ăn mặc khác nhau, thay vì sơ tán ra bên ngoài lại xuyên qua dòng người đi về phía bục phát biểu.
Thậm chí một số quân lính canh gác xung quanh đều đưa mắt nhìn nhau, lặng lẽ chen tới vị trí bục phát biểu.
Ở phía xa, Tần Thiên đang nấp trong bóng tối nhìn thấy cảnh này khẽ thở dài, sau đó thắt chặt mũ đội đầu, lặng lẽ di chuyển về phía xa theo dòng người.
Vở kịch này…
Cũng sắp đến lượt Tần Thiên lên sân khấu rồi.
…
Lâm Hải Phong mặt không biểu cảm ngồi trên đất, rót thuốc trị thương, vừa quan sát hoàn cảnh xung quanh, vừa lặng lẽ quan sát hành động của hải vương.
Hải vương nhận yêu cầu của Đường Bằng Phi, về tình về lí đều phải bảo vệ tính mạng của Lâm Hải Phong.
Hơn nữa, từ cuộc đối thoại vừa rồi của Lâm Hải Phong và người bí ẩn, ít nhất hải vương tin rằng chuyện này cũng có chút liên quan đến mình.
Lúc này hải vương đang ở bên cạnh Lâm Hải Phong quan sát vết thương của ông ta.
Vết thương rất sâu, Lâm Hải Phong quả thực đã bị thương rất nặng, điểm này không thể làm giả, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.
Thấy vậy, hải vương như thở phào nhẹ nhõm, chỉ huy mười tộc nhân vây quanh mình và Lâm Hải Phong, coi như bảo vệ an toàn cho ông ta.
Sau đó.
“Bùm!”
“Bùm!”
Những tiếng nổ của thuốc nổ liên tục vang lên khắp nơi, đối với hải vương, Lâm Hải Phong và cận vệ của hải vương, thuốc nổ không gây hại chút nào.
Tuy nhiên, sóng âm cực lớn và khói bụi bốc lên cuộn trào vẫn có thể tạm thời che các giác quan của hải vương.
Giây tiếp theo, đòn tấn công đến từ mọi hướng đổ xuống như một cơn mưa xối xả.
…
“Trò mèo.”
Một thần thú chủng bên cạnh hải vương nói tiếng hải tộc với giọng điệu khinh thường.
Nó đang giễu cợt chức nghiệp giả phát động tấn công…
Kể cả có sự quấy nhiễu của sóng âm và khói bụi, với khả năng của thần thú chủng, phạm vi nhận thức của nó nhiều lắm cũng chỉ giảm từ 1000m xuống 950m.
Vì vậy lúc này, dao động kỹ năng đầy màu sắc trước mặt trong mắt của thần thú chủng của tộc hải vương nực cười như trò trẻ con.
“Tôi có thể giết bọn họ được không?”
Thần thú chủng hỏi hải vương bằng tiếng hải tộc.
“Có thể giết không?”
Dù sao bọn họ chỉ là khách mời, cộng thêm nội dung cuộc nói chuyện vừa rồi của Lâm Hải Phong và người bí ẩn.
Về vấn đề giết người, hải vương cho rằng tốt nhất vẫn nên hỏi Lâm Hải Phong.
Nghe thấy câu hỏi của hải vương, Lâm Hải Phong mặt không biểu cảm gật đầu.
Những chức nghiệp giả tập kích phía dưới chính là tự tìm cái chết.
Vì kế hoạch khống chế hải vương mà hi sinh một số mạng người, trong mắt Lâm Hải Phong, đây là cái giá bắt buộc phải trả.
Sau đó, hải vương lại gật đầu với thần thú chủng bên cạnh.
“Làm đi.”
…
“Vo ve”
Một âm thanh giống như tiếng ong phát ra từ cơ thể thần thú chủng của hải vương.
Giây tiếp theo, một gợn sóng trong suốt bỗng dưng được tạo ra, gợn sóng màu xanh nhạt dường như đang ấp ủ một loại ma lực thần kì nào đó, nhẹ nhàng bập bềnh xung quanh cơ thể thần thú chủng, sau đó…
Lập tức khuếch tán ra xung quanh.
“Crắc crắc…”
Một loạt âm thanh giòn giã lập tức vang lên quanh bục phát biểu, qua làn khói bụi dày đặc, Lâm Hải Phong thấy rõ, tất cả các dạng sống trong phạm vi 500m quanh bục phát biểu giống như bị đóng băng ngay lập tức, đứng im bất động tại chỗ.
“Vỡ!”
Giọng điệu và ngôn ngữ kỳ quái phát ra từ miệng thần thú chủng của tộc hải vương, ngay sau đó tất cả sinh vật bị đóng băng, toàn thân từ trên xuống dưới đổ sụp xuống giống như trò xếp gỗ.
Thần thú chủng đỉnh phong cấp 5, nếu kết hợp kỹ năng bình thường ( không hoàn hảo nhưng cũng khá hợp lý ), sức mạnh có lẽ ở vị trí giữa trình tự số 6 và trình tự số 10.
Mà sức mạnh ở cấp này đối với chức nghiệp giả bình thường chắc chắn là một đại họa.
Vì vậy đối mặt với một con thần thú chủng đỉnh phong cấp 5, những chức nghiệp giả xông lên trước hoàn toàn không đỡ nổi một đòn.
…
Tuy nhiên, với tư cách là người tạo ra kế hoạch này, làm sao mà Lâm Hải Phong có thể không hình dung ra vấn đề này được?
Sớm đã sắp xếp xong xuôi rồi, cuối cùng mà biểu diễn cũng bước vào giai đoạn cuối cùng.
Bình thường, trong bước cuối cùng đều không thể thiếu một trận đấu ác liệt.
Giây tiếp theo, càng có nhiều người từ tứ phía đến vây xung quanh.
…
Chương 844 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]