Thần thú chủng khẽ cau mày.
Những thứ rác rưởi như ruồi nhặng này liều mạng lao đến, thần thú chủng đúng là không chịu nổi nữa.
Giống như người bình thường ngủ vào ban đêm, nhưng luôn có tiếng muỗi vo ve bên tai, thần thú chủng dứt khoát giơ tay vỗ vào con muốn đáng ghét.
Lại một làn sóng nữa vụt qua, nơi khói bụi còn chưa tan, liên tiếp vang lên những âm thanh đóng băng rồi sụp đổ.
Giết những chức nghiệp giả này đối với thần thú chủng có thể nhẹ nhàng hơn nhiều so với người bình thường giết muỗi.
Sau đó…
Lại một đám người nữa xông lên.
…
Những âm thanh hỗn loạn bên ngoài vang lên khắp nơi.
Có tiếng gào của cảnh sát, có tiếng giao tranh của cường giả, còn có tiếng cầu cứu của người dân vô tội.
Nhưng những thứ này không thể quấy nhiễu phán đoán của thần thú chủng. Tình hình bên ngoài như nào là chuyện của nhân tộc, hiện tại nhiệm vụ của mình và chín tộc nhân khác chính là bảo vệ hải vương đại nhân và Lâm Hải Phong.
Bất kỳ sinh vật nào dám đến gần phạm vi cảnh giới của bản thân đều phải chịu sự tàn sát như sấm sét.
Trong đầu căn bản không có ý nghĩ gì cả, động tác trên tay của thần thú chủng không ngừng.
“Vo ve”
Lại là một làn sóng đóng băng…
Nghe thấy những tiếng vỡ “crắc crắc” vang lên khắp nơi, thần thú chủng khẽ nheo mắt.
Lần này, có chút khác…
Bởi vì cảm nhận của thần thú chủng.
Lần này, nguy hiểm không được giải quyết ngay lập tức.
…
Một bóng đen lặng lẽ xuất hiện từ trong bóng tối phía xa, chiếc mũ trùm đầu màu đen giống y hệt của Tần Thiên, thanh đoản kiếm màu đen trên tay tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.
Sau đó, yết hầu của bóng đen khẽ chuyển động, truyền lệnh của mình cho tất cả chiến binh tham gia vào kế hoạch lần này thông qua thiết bị treo trên chỗ yết hầu.
Mệnh lệnh chỉ có hai từ đơn giản.
“Tiếp tục!”
Sau đó, lại một đám chức nghiệp giả mặc quần áo khác nhau xông về phía bục phát biểu.
Tuy nhiên lần này không giống, bóng đen như tan vào trong làn khói bụi vô tận, đoản kiếm trong tay đã dựng lên, nhắm thẳng vào thần thú chủng của tộc hải vương đứng đầu tiên.
…
“Vo ve.”
Lại là làn sóng đóng băng.
Bốn làn sóng đóng băng liên tiếp, giống như lời thầm thì của bốn tử thần nhẹ nhàng lấy đi hàng trăm sinh mạng.
Tuy nhiên ngay lúc làn sóng đóng băng phát ra, cảm giác nguy hiểm đột nhiên nổi lên, hơn nữa còn mạnh chưa từng có.
“Bah”
“Cẩn thận!!!”
Đầu tiên là tiếng đao kiếm xuyên qua da thịt, sau đó mới là tiếng cảnh báo của đồng tộc phía sau.
Thần thú chủng giết người rất vui vẻ, trợn mắt nhìn bóng người đột nhiên xuất hiện bên cạnh, lại cúi đầu nhìn đoản kiếm màu đen đang cắm trên đùi của mình.
Môi khẽ cử động nhưng lại giống như mất hết sức lực, không nói được lời nào.
Giây tiếp theo ánh sáng đen lóe lên trên thanh đoản kiếm, sau đó một tiếng nổ vỡ thành nhiều mảnh vang lên.
Với sự bùng nổ của đoản kiếm, sức mạnh kỳ lạ trực tiếp xông vào bên trong cơ thể của thần thú chủng.
Sau đó…
Ngọn lửa màu đen bốc lên từ cơ thể của thần thú chủng, lập tức biến nó thành tro bụi.
“Cậu lại dám giết nó!!!”
“Chết!!!”
“Một đám loài người lại dám tấn công tộc hải vương ta!”
Cái chết đột ngột của đồng tộc chắc chắn đã chọc giận những hộ vệ còn lại của hải vương, những kỹ năng chứa dao động năng lượng cực mạnh gần như đập xuống mặt đất cùng một lúc.
Dưới sự tấn công của sức mạnh khủng khiếp, bóng đen gần như lập tức bị chấn động ra khỏi bóng tối, cơn gió dữ dội xé toạc áo choàng đen bên ngoài cơ thể của bóng đen…
“Là cậu?”
Khi Lâm Hải Phong nhìn thấy bộ mặt của bóng đen, ngay lập tức “cảm thán”.
Bóng đen vừa nhổ một ngụm máu, vừa nhìn Lâm Hải Phong được bao bọc bởi những người còn lại của hải tộc với vẻ mặt không cam tâm, tay phải sờ nhẹ vào nhẫn không gian, lại lôi ra một thanh đoản đao.
Sau đó nhắm thẳng về phía Lâm Hải Phong, như cá chết rách lưới trực tiếp lao tới.
…
“Đừng giết cậu ta. Để lại người sống, cậu ta chính là thủ lĩnh của cuộc tấn công này.”
Lâm Hải Phong vội vàng hét với hải vương bên cạnh.
Hải vương mặt không biểu cảm nhìn về phía xa, dưới sự tấn công của chín người còn lại của hải tộc, người áo đen sớm đã lảo đảo rồi, sau đó hải vương lại nhìn nơi thần thú chủng hóa thành tro bụi.
Một lúc lâu sau, hải vương nhẹ nhàng mở miệng.
“Hắn ta phải trả giá!”
Giọng nói bình tĩnh nhưng ai cũng có thể nghe ra dưới sự bình tĩnh này ẩn chứa sự phẫn nộ như núi lửa phun trào.
Sự mất mát của một thần thú chủng…
Đây là nỗi đau điếng người.
“Tôi biết, cậu ta chắc chắn chết, nhưng trước khi cậu ta chết, chúng ta cần thông tin. Nhanh lên, cậu ta sắp chết rồi !”
“Để hắn sống !”
Giọng nói giận dữ của hải vương vang lên, mặc dù trong lòng không muốn…
Nhưng không thể không thừa nhận lời của Lâm Hải Phong quả thật cũng có phần đúng.
Mười giây.
Gần mười giây, người áo đen đã bị một thần thú của bộ tộc Hải Vương đánh gãy tứ chi, bị tháo mất nhẫn không gian, đồng thời bị lột sạch quần áo, đảm bảo trên người anh ta không còn giấu bất kỳ đạo cụ vũ khí gì, giống như một con chó chết, bị xách tới trước mặt Hải vương và Lâm Hải Phong.
Chương 845 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]