Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 853: CHƯƠNG 853: TRƯỞNG THÀNH 1

Nghe được lời của Văn Vũ, vẻ mặt Đường Hạo Phi không thay đổi, thay vào đó anh ta hỏi thẳng.

“Vậy sau đó thì sao?”

"Tôi dựa vào thực lực của mình, tôi muốn làm gì thì làm, vậy sau đó thì sao?"

"Văn Vũ, cậu có biết không? Kiếp trước tôi không có kẻ thù, tôi không có đối thủ. Thế nhưng ở kiếp này, không có sinh vật nào có thể đánh bại được tôi, hoặc thậm chí làm tôi bị thương. Tôi có những người ủng hộ mạnh nhất và những nhóm vũ trang mạnh nhất! Kiếp trước của tôi so với cậu bây giờ còn đau lòng gấp nhiều lần kia kìa! Đó mới là chính xác là cái dạng hình mẫu nhân vật chính của tôi trong những ngày trước khi tận thế! Và sau đó thì sao nào? "

"Sau đó tôi chết rồi, tất cả mọi người xung quanh tôi cũng đều chết! Chỉ trong mười năm, toàn bộ đều sẽ bị diệt vong!"

"Trong kiếp này, tôi cũng có thể làm những việc như: thành lập một đội võ lực tối thượng, nâng cao khả năng kết hợp kỹ năng của chính bản thân mình. Và khi nhìn thấy Lâm Hải Phong, tôi không được thoải mái thì tôi sẽ giết ông ta, hoặc thậm chí tàn sát toàn bộ Yến Kinh!"

"Và sau đó thì sao chứ?"

"Sẽ không có gì thay đổi. Hai kiếp vẫn sẽ giống như nhau. Trái đất sẽ hoàn toàn không còn gì! Bản thân tôi làm người mạnh mẽ thì có ích lợi gì? Tôi cũng chỉ là một con người, tôi chỉ có một đôi tay một đôi chân ! Cậu có nghĩ rằng, đây có phải là mục đích của một sự tồn tại không xác định nào đó, đã khiến tôi được trọng sinh hay không? "

"Tôi là Trình tự số một! Tôi mạnh mẽ, đó là điều không sai."

“Tuy nhiên, sức mạnh không phải là vốn liếng để tôi làm bất cứ điều gì tôi muốn.”

"Tôi cũng có đủ loại băn khoăn và lo lắng, và tôi cũng có những việc mà tôi phải làm."

……

"Như việc làm lần này sao?"

"Chính là như việc làm lần này!"

"Tôi hiểu rồi….."

Văn Vũ gật đầu, xoay người bước lên xe quân sự, bỏ mặc kệ Đường Hạo Phi đang đứng ở nơi đó.

Văn Vũ có thể hiểu được những suy nghĩ và cân nhắc của Đường Hạo Phi. Nhưng hiểu là hiểu, cái hiểu vẫn không giải quyết được vấn đề gì.

Văn Vũ đột nhiên nghĩ đến câu nói "hai chúng tôi không giống nhau" của Lâm Hải Phong lúc trước…

Hóa ra, chính cậu và Đường Hạo Phi mới đúng là có sự khác biệt thực sự.

Đường Hạo Phi nhìn xe quân sự gầm rú chậm rãi khởi động, cùng với khuôn mặt vô cảm của Văn Vũ ở trên xe, ánh mắt của anh có chút xuất thần…

Trong đầu chợt nhớ lại những hình ảnh đã thấy trong hầm mộ dưới đáy biển sâu cách đây một thời gian.

Đường Hạo Phi chậm rãi nói, giọng nói ngưng tụ thành một đường thẳng, trực tiếp xuyên vào tai Văn Vũ.

"Văn Vũ, hãy nhớ những gì tôi đã nói hôm nay, nhớ những gì tôi đã làm vào ngày hôm nay."

"Giả sử vào một ngày nào đó, tôi chết đi rồi thì cậu sẽ trở thành Trình tự số một, hãy nhớ kỹ một chút!"

"Cậu sống là để làm gì, cậu chiến đấu là vì điều gì? Và để được ngồi lên được vị trí Trình tự số một, thì cậu đã làm được những gì.”

"Tôi là vì trái đất, còn cậu thì sao?"

……

"Tôi là vì chính bản thân mình."

,

Như mọi khi, sự khẳng định và bền bỉ từ những dao động tinh thần của Văn Vũ đã truyền ra sự trả lời chắc nịch.

Đường Hạo Phi thở dài.

"Cậu chỉ là chưa gặp người hoặc vật mà cậu đang tranh đấu mà thôi…"

"Vậy thì, tôi hi vọng, tôi sẽ không bao giờ gặp chúng !!!"

……

Xe quân sự càng lúc càng xa, cho đến khi bóng dáng Đường Hạo Phi ở đằng xa trở nên mờ mịt.

Văn Vũ nặng nề thở dài.

Mâu thuẫn giữa lý tưởng và hiện thực luôn là một bài toán nan giải.

Xung đột ý kiến cũng trở thành hố sâu giữa Văn Vũ và Đường Hạo Phi.

Đường Hạo Phi có làm gì sai không?

Có lẽ theo quan điểm của riêng anh ấy, không có gì sai với tất cả những điều này…

Nhưng Văn Vũ không đồng ý như vậy!

Lần này, Đường Hạo Phi trực tiếp đọ sức với Tần Thiên là vì cái gọi là trách nhiệm và nhiệm vụ.

Vậy thì lần sau, Đường Hạo Phi có lừa dối bản thân vì những điều viển vông này không?

Không nhất thiết, hay nói cách khác, khả năng xảy ra sẽ là rất cao.

Và vì thế…

Đi thôi, đi thôi…

Đi càng xa những người này càng tốt!

Nghĩ đến đây, Văn Vũ đã hiểu mình nên làm gì.

Không khí trên xe quân sự thật buồn tẻ.

Văn Vũ ngồi tại chỗ không nói lời nào, ba người còn lại cũng rất ngại phải chen vào suy nghĩ của Văn Vũ.

Có thể là Tần Thiên trong lòng cảm thấy xấu hổ.

Không, phải nói là lớn hơn xấu hổ, có lẽ nhiều nhất cũng chính là nói rất đáng tiếc khi viết ra lời này .

Một lúc lâu sau, Văn Vũ ngẩng đầu nhìn về phía Tần Thiên cùng những người xung quanh, chậm rãi nói.

"Cậu nên hiểu, lần này cậu đã gây ra rắc rối gì chưa?"

Tần Thiên gật đầu.

"Vấn đề của Hải tộc rất khó giải quyết. Một khi lệnh truy nã được ban hành, tiền thưởng sẽ không thấp dựa trên danh tính và hành động của cậu. Dưới phần thưởng khủng khiếp đó, những kẻ săn tiền thưởng đó sẽ lao vào cậu như những con ruồi, và còn có thêm nhân lực của Hải tộc nữa."

"aiz"

Nói đến đây, Văn Vũ khẽ thở dài.

Khi Lâm Hải Phong tìm Văn Vũ, cũng đã đưa ra cái giá không thấp. Cho dù như vậy, Văn Vũ cũng không để ý tới Lâm Hải Phong. Chẳng qua là anh khôn khéo nói rằng cái đánh đổi và cái nhận được không tương xứng nên đã từ chối.

Đây là trường hợp Văn Vũ dựa thực lực của mình, chứ đừng nói gì đến Tần Thiên.

Thật lâu sau, Tần Thiên trầm giọng nói.

Chương 853 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!