"Tôi hiểu hậu quả của việc làm những điều này. Tôi chỉ là không thể không làm mà thôi. "
Cũng giống như Đường Hạo Phi, khó khăn của Tần Thiên ngày càng rõ ràng hơn - Văn Vũ thật sự không có gì để nói về điều này.
"Có cần tôi làm gì không?"
Tần Thiên lắc đầu.
"Không cần, tôi sẽ đưa Tần Thi Viện và Arthur đến một nơi không xác định. Khi nhìn thấy anh lần này, tôi thực sự là muốn chào tạm biệt anh."
Văn Vũ liền nói.
"Các cậu cùng đi với tôi, thì sự an toàn sẽ có nhiều đảm bảo hơn."
"Không, chúng tôi mà đi với anh thì mới không hoàn toàn được an toàn!"
Văn Vũ kinh ngạc ngẩng đầu khi nghe được lời nói của Tần Thiên.
Tần Thiên thay đổi tư thế ngồi một chút, nghiêm mặt nói với Văn Vũ.
"Anh có biết không? Tuy rằng ở cùng anh trong thời gian ngắn, nhưng tôi đã phát hiện ra một vấn đề."
"Có vẻ như có nhiều vấn đề khác nhau sẽ luôn xảy ra xung quanh anh. Điều này có thể liên quan đến tính cách của anh đó.”
"Anh luôn làm mọi thứ một cách tùy tiện, và anh thích theo đuổi lợi ích – Thế mà, những thứ có thể mang lại lợi ích cho anh, nhưng lại không phải là điều tốt cho chúng tôi – bởi mức độ nguy hiểm của nó quá lớn!"
"Bên cạnh anh, dường như có một dòng xoáy vô hình làm cho nhiều thứ sẽ luôn xảy ra. Anh mạnh mẽ và anh có thể tồn tại, nhưng chúng tôi thì lại khác."
Nói đến đây, Tần Thiên thở dài.
"Thực lực của tôi ở trên đời này có thể được coi là xếp vào hàng cao. Nói thật một câu khó nghe là, trước đây cuộc sống của tôi rất tốt, cuộc sống của Tần Thi Viện cũng rất tốt! Nhưng từ khi ở bên anh, cuộc sống chúng tôi dường như quay ngược 180 độ - lúc nào chúng tôi cũng phải đối mặt với gặp nguy hiểm. "
"Tôi rất là mệt rồi……"
……
Văn Vũ hoàn toàn không nói nên lời khi nghe những gì Tần Thiên nói.
Văn Vũ không thể cứ như vậy mà bị đổ lỗi nghiêm khắc cho những điều này.
Tuy nhiên có một sự thật không thể chối cãi, chính là Tần Thiên càng ngày càng phải đối mặt với nguy hiểm hơn kể từ khi cậu ta đi theo Văn Vũ.
Có nhiều việc, thực sự không thể nói trước được đâu là đúng và đâu là sai được.
Một lúc lâu sau, Văn Vũ chậm rãi duỗi tay phải ra.
"Vậy thì, tôi chúc cậu mọi điều tốt đẹp nhất."
Tần Thiên cười nắm tay Văn Vũ.
"Mà này, Nicole thì sao?"
"Sau khi rời thành phố, Arthur sẽ đến đón Nicole."
Văn Vũ gật đầu.
"Sau này, nếu có gì không giải quyết được, hãy tìm tôi, tôi sẽ giúp các cậu."
"Tôi cũng vậy. Khi nào anh cần nhân lực, tôi sẽ có mặt ngay."
"Ngoài ra, còn có một lời nhắc nhở tử tế, anh hãy nhanh chóng rời khỏi đây đi. Nơi này giống như một hố đen. Mọi thứ sẽ bị nghiền nát và nuốt chửng. Anh mà ở lại đây, sẽ không kết cục tốt đẹp đâu!"
"Tôi biết rồi, tiễn các cậu đi rồi, tôi thu xếp thêm một số việc, liền rời khỏi nơi này."
"Anh đi đâu?"
"Làm thợ săn kho báu, thì sẽ như thế nào nhỉ? Làm loại chuyện khoan dò tìm kiếm kho báu và bảo vật gì gì đó."
Tần Thiên nở nụ cười.
"Thật muốn đi cùng nhau quá, tương lai chúng ta có thể gặp nhau ở các bảo địa!"
……
Xe quân sự chậm rãi lái ra khỏi địa điểm tập trung Yến Kinh, sau đó lái một đoạn đường dài.
Văn Vũ thấy không còn sớm, cũng không nghĩ tới tiễn đám người Tần Thiên nữa .
"Tạm biệt!"
"Tạm biệt."
Tại nơi này, qua hai cuộc chia tay, bọn họ đã đem chôn vùi mọi thứ ân oán cùng mọi thứ đúng sai.
Văn Vũ bước ra khỏi xe quân sự, nhìn xe càng ngày càng xa, mà thở ra một hơi nặng nề.
Nhóm nhỏ ban đầu được thành lập theo ý thích đã hoàn toàn tan rã vào thời điểm này.
Tâm trạng của Văn Vũ lúc này không thể nói là khó chịu hay thoải mái.
Ngẫm lại loạt chuyện này, Văn Vũ không tìm được ai hay thứ gì có thể khiến cậu trút giận.
Đổ lỗi cho Lâm Hải Phong? Lâm Hải Phong thực sự có lỗi.
Đổ lỗi cho Đường Hạo Phi? Đường Hạo Phi cũng thực có lỗi.
Nhưng bản thân Văn Vũ có đúng không?
Trong phân tích cuối cùng Văn Vũ nhận ra rằng, chính bản thân cậu chưa bao giờ coi những người này ngang hàng với mình. Mà ngược lại là chính cậu sử dụng họ như những công cụ kia mà thôi.
Khi Lâm Hải Phong nói "10.000 điểm thể lực", có nỗ lự thì mới nhận thành quả, thì vấn đề của Tần Thi Viện liền có thể được giải quyết.
Thái độ của Văn Vũ khi đó là yếu tố cơ bản quyết định chiều hướng của sự việc.
Nghĩ đến đây, Văn Vũ tự giễu cười.
Không biết từ khi nào thì cậu lại thực sự suy nghĩ về vấn đề này từ cái góc độ của người khác rồi…
Có thể, đây là sự trưởng thành vậy.
Với một thái độ vui vẻ, Văn Vũ đi dạo qua các con phố của khu tập trung Yến Kinh.
Sau khi Tần Thiên đi rồi, phần còn lại của "Kế hoạch khống chế Hải vương" không liên quan gì đến Văn Vũ nữa - Tất nhiên, cũng có khả năng Lâm Hải Phong sẽ ôm cái đống lộn xộn đen thui này chụp trên đầu Văn Vũ.
Tuy nhiên, chỉ cần Lâm Hải Phong không ngu dốt, ông ta sẽ không liều lĩnh gánh lấy cơn tức giận quái dị của Văn Vũ vào lúc này - Bởi vì Văn Vũ quả thực đang ngậm một đống lửa không tên không nơi nào trút được, cậu chỉ là đang cần một điều tồi tệ gì đó xảy ra là có thể cho nó bùng phát ra mà thôi!
Giờ phút này, Văn Vũ hoàn toàn nắm giữ được tâm lý đứng ở vị trí khán giả xem một màn kịch.
Hơn nữa không thể không nói, trở thành một khán giả, chắc chắn tốt hơn nhiều so với việc trực tiếp tham gia vào những thứ lộn xộn này!
……
Chương 854 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]