Nơi cắm trại được Basson chọn ở trong một hốc đá.
“Đại ca Văn Vũ, thế nào, nơi này không tồi chứ.”
Vẻ mặt Basson nịnh nọt nói.
“Ừ.”
Văn Vũ gật đầu, đôi mắt cậu khá hài lòng nhìn về vị trí trước mặt.
Vách đá có thể che nắng che gió, hơn nữa bên trong có chướng ngại vật không ít đủ để che cắn được tầm mắt của ma vật từ xa, cũng có chút tác dụng che giấu.
Trực tiếp dựng trại xuống dưới một tảng đá quái dị trông như chiếc ô, Văn Vũ tìm đến Khương Văn Đào bắt đầu kiểm tra vật tư.
“Đồ ăn và thức uống tạm đủ rồi, thuốc trị thưng không còn nhiều lắm, thuốc trị thương trung cấp còn lại 6 bình, thuốc trị thương cao cấp không hết nhiều cũng còn lại 6 bình. Hơn nữa, đạn trong tay Hầu Tử không còn nhiều lắm, đây mới là vấn đề lớn nhất.”
Khương Văn Đào nói với Văn Vũ khiến cậu nhíu mày lại.
Đối mặt với ma vật cấp ba, tuy rằng tác dụng súng ống trong tay Hầu Tử không mạnh nhưng dưới kỹ thuật cao siêu của anh ta, có thể trấn áp hỏa lực và sự quấy rầy. Nhưng tác dụng của súng sẽ giảm dần, đạn cũng sẽ có một ngày dùng hết!
“Hừm, mới có ba ngày đã như vậy rồi.”
Văn Vũ xoa trán, khi tình hình căng thẳng sẽ khiến Văn Vũ dễ cáu gắt hơn.
“Hơn nữa…
Khương Văn Đào do dự một chút, nhìn vẻ mặt cáu kỉnh của Văn Vũ, nghĩ trước nghĩ sau thì vẫn quyết định nói ra.
“Hơn nữa, nơi này không phù hợp.”
Khương Văn Đào nói ra khiến Văn Vũ nhất thời ngần ra.
Dưới tình huống hiện tại, Văn Vũ rất coi trọng lời nói của Khương Văn Đào.
Ra khỏi khu tập trung Yến Kinh không biết bao nhiêu km, mãi đến khi tất cả ồn ào tan hết , lúc này Văn Vũ mới dừng lại.
Quay đầu nhìn lại, khu tập trung Yến Kinh ở phương xa đã biến mất khỏi tầm mắt, chỉ còn lại vô số ánh sáng chiếu ở thành phố thiên không vĩnh hằng và khu tập trung Yến Kinh
Lộng lẫy, đồ sộ, giống như một pháo đài vĩnh viễn bất diệt.
Đáng tiếc, pháo đài tuy đẹp nhưng với người thường mà nói chúng lại nóng bóng khó gần.
Khu tập trung Yên Kinh giống như một thành phố thiên không vĩnh hằng.
Sau khi dừng lại một lúc lâu, Văn Vũ vẫn không cất bước.
Văn Vũ đang tự hỏi…
Rốt cuộc cậu nên đi đâu?
…
Đây là một vấn đề khó lựa chọn.
Tuy rằng Văn Vũ xác định cậu sẽ đi du lịch vòng quanh thế giới nhưng cả hành trình chỉ có mình cậu sao?
Thật giống như đứa nhỏ rời nhà đi trốn, đứng ở cửa tiểu khu, với niềm tin rằng “con sẽ không bao giờ về cái nhà này nữa” nhưng lại luôn luôn có một kiểu lúng túng khi “rút kiếm ra mà lòng mờ mịt”.
Sau một lúc lâu, Văn Vũ đã quyết định.
…
Gọi Độc Nhãn, Tinh và Victtor trở về, Văn Vũ nhìn thấy ba con thú nhỏ trước mặt thoải mái chút đi những ngột ngạt trong lòng.
Ai nói cậu cô đơn? Hồn sủng, vĩnh viễn sẽ không phản bội cậu!
“Tinh, biến lớn.”
Nghe được mệnh lệnh của Văn Vũ, Tinh biến hóa thành hình dạng chiến đấu, miệng rộng ở một bên hỏi nhỏ: “Đại ca, chúng ta đi đâu?”
Ba con hồn sủng vô cùng hiểu rõ hoàn cảnh của Văn Vũ nhưng khác với cậu ở chỗ, đối với chúng thì Văn Vũ chính là nhà.
“Nói thật, tao cũng không biết đi đâu…”
Văn Vũ nói rõ những rối rắm của cậu với ba con hồn sủng.
Trong nháy mắt, một người ba sủng lâm vào xấu hổ và tẻ nhạt.
“Đi Tây Ban Nha? Không phải tiểu thư Tả nói bên đó rất đẹp sao?”
Victor vừa liếm lông vừa lơ đãng nói.
Trong khoảng thời gian này, chính xác là kể từ khi cậu thông báo với Camile tin giải tán tiểu đoàn, thế nhưng Camille lại không thất vọng mà còn mấy lần mời Văn Vũ cùng đi Tây Ban Nha. Hỏi nơi đó có chuyện gì thì Camille không nói nhiều, cứ tỏ vẻ thần bí, chỉ biết rằng trước mắt Camille sống ổn.
Nhưng xem xét những gì đã xảy ra thời gian trước và những lời Tần Thiên đã nói với cậu trước khi đi khiến chuyện đi Tây Ban Nha bị Văn Vũ không hề nghĩ ngợi để ra sau đầu.
Sau đó nhìn thấy Camille, Văn Vũ cũng mặc kệ Camille gặp nguy hiểm?
Đi Tây Ban Nha thì liền quay lại cái vòng luẩn quẩn đó – đề xuất này không nằm trong cân nhắc của Văn Vũ!
Cho nên Văn Vũ kiên định lắc đầu với Victor.
…
Sau một lúc lâu, cuối cùng Văn Vũ cũng đưa ra quyết định.
“Đi thôi, Tinh, mày cứ bay đi, bay đến chỗ nào thì tính, chúng ta sẽ vào khi thấy bảo địa, tránh khi thấy ma vật. Chúng ta sát cánh bên nhau, thiên hạ rộng lớn, chẳng lẽ không có trốn nào?”
Lời này tuy vậy lại là sự thật, với thực lực trước mắt của Văn Vũ, trên thế giới này,l thật đúng là không có chỗ nào chết tuyệt đối.
Nói xong, Văn Vũ ôm Độc Nhãn và Victor nhảy lên lưng Tinh, theo sau, hai cánh Tinh chấn động, trực tiếp bay về phương xa.
…
Không biết là Tinh cố ý hay là có nhân tố kỳ lạ nào, Văn Vũ yên lặng phân tích quỹ đạo bay của Tinh.
“Mày muốn…”
“Hả? Sao vậy đại ca?”
“Không có gì?”
Văn Vũ chuyển đề tài.
Phương hướng Tinh bay chính là khu đông bắc Hoa Hạ.
Văn Vũ nghĩ về chuyện này, trong lòng có chút suy tư.
Như này cũng không có chỗ không tốt.
Tinh trầm mặc một lúc lâu, có lẽ nó cũng biết được chính mình bất tri bất giác bay về hướng quen thuộc, miệng rồng khẽ nhếch, chần chờ rồi hỏi.
Chương 862 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]