“Đại ca, có đi về không?”
“Ừ, trở về đi, trở về nhìn xem cũng tốt.”
Trở về thành phố M,
Văn Vũ cũng không có cảm giác nhiều lắm.
Giống như, cậu chỉ là khách qua đường ở nơi này thôi.
Nhưng đối với Tinh, thậm chí có thể đối với Độc Nhãn mà nói, cảm giác về nơi này không giống.
Nơi này là nơi bọn chúng được sinh ra.
…
Có ít ma vật ven đường hơn so với tưởng tượng.
Dù sao, khu Đông bắc cách Yến Kinh không quá xa, hơn nữa Ma tộc đã thay đổi chiến lược. Quân đội chủ lực ở Hoa Hạ đã được chuyển đến các nước Đông Nam Á như Ấn Độ, nơi gần Hoa Hạ nhất.
Dọc đường đi, Văn Vũ cũng không thu hoạch được nhiều lắm.
Ma vật giết chế không nhiều, bữa tiệc của Độc Nhãn đòi hỏi nhiều thi thể của ma vật, điều này có chút xung động với nhu cầu của dây yêu thông thiên.
Nhưng đây chỉ là việc nhỏ, nói đến nguyên nhân con mồi không nhiều lắm cũng được giải quyết dễ dàng, sau khi về nhìn qua thành phố M một lúc, Văn Vũ chuyển hướng đến khu Đông Nam Á là được rồi.
Nhưng bảo địa lại không ít, ít nhất trong khoảng thời gian ngắn, Văn Vũ liền thu hoạch được hai bảo địa nhỏ, thêm vài đạo cụ hỏng hoàn toàn vô dụng.
Đồ vật bảo địa, dưới quy mô lớn sẽ khó có trận chiến nào, phần lớn thu hoạch còn phải xem mặt – điểm này khiến Văn Vũ không quá thích.
Nói trở về, Văn Vũ cũng không ngẫm lại, nếu không phải nhìn mặt thì lúc trước làm sao Văn Vũ có thể nhận được chức nghiệp hồn sư này?
Cứ như vậy, Văn Vỹ mang theo ba con hồn sủng, một đường đi vừa ồn ào, cãi nhau ầm ĩ, nhưng cũng không phát sinh chuyện gì ngoài ý muộn hay đặc biệt.
Một ngày sau, một người ba sủng về tới thành phố M.
…
Nhìn thấy thành phố rách nát quen thuộc phương xa, đáy lòng Văn Vũ cũng không nói rõ tư vị gì.
Cảnh còn người mất?
Nơi này, Văn Vũ không có đồ vật hay người quan tâm nên tất nhiên sẽ không có cảnh còn người mất.
Chẳng qua nhìn cảnh thành phố M hiện tại, Văn Vũ có cái nhìn trực quan hơn về các dạng hiện tại của các khu vực khác trên trái đất.
Người sống sót tại thành phố M sớm đã được thu nạp vào khu tập trung Yến Kinh, còn lại ở đây, chỉ có số lượng không nhiều các sinh vật biến dị và ma vật.
Hiện trạng thành phố M không giống với trí nhớ kiếp trước của Văn Vũ – địa vị Lâm Hải Phong tăng lên, kéo thực lực toàn thể Hoa Hạ cũng tăng lên, ngay cả người cầm đầu thành phố M – Simba cũng bị Độc Nhãn làm thịt, nơi này cũng không giống đời trước, ma vật tung hoành.
Trên thực tế, sau khi Hải Tộc giải vây Yên Kinh, trước mắt cả khu vực Hoa Hạ đều trở thành bãi săn của người độc hành và người chức nghiệp quân đội Yên Kinh.
Hiệu ứng cánh bướm?
Có thể vai trò của Đường Hạo Phi lớn hơn, ít nhất xét chuyện đã xảy ra Văn Vũ còn sống quả nhiên là xóa khỏi dcậu sách tái sinh hàng đầu của quân đội.
Văn Vũ lắc đầu xóa sạch những suy nghĩ khỏi đầu.
“Đi thôi, về nhà trước, sau đó đi trấn CH, xem nơi Tinh sinh ra.”
Văn Vũ có câu chưa nói, có thể, cậu cũng muốn quay lại xem nơi từng diễn ra chiến trường của hai thế giới, hay nói cách khác là xem bia mộ mà cậu từng viết cho Tôn Thụy Tinh.
Tản bộ trên những con đường vắng vẻ của thành phố M - những người có thể đi bộ đều được quân đội đưa đến Yên Kinh, và những người không thể đi bộ có thể đã chết từ lâu.
Các con đường của thành phố M chất đầy xác chết của ma vật và xác chết của thú biến dị, chứng tỏ rằng sau khi con người rút khỏi đây, nơi này vẫn chưa bị bỏ hoang.
Thú đột biến vẫn ngoan cường cậu giữ vùng đất này, nhưng xét theo hơi thở mà Văn Vũ cảm nhận được, kết quả có vẻ rất bi thảm.
Ít nhất, sau khi Văn Vũ đi gần nửa thành phố, cũng không tìm thấy hơi thở thuộc về dị thú, thỉnh thoảng có vài hơi thở dao động thuộc về những ma tộc mất trí nhớ.
Dọc đoạn đường, Độc Nhãn không ngừng co rúm cái mũi chó, ý định tìm kiếm thứ gì đó.
Sau một lúc lâu, Độc Nhãn khẽ nức nở, vẻ mặt mệt mỏi cúi thấp đầu chó.
Văn Vũ thấy thế nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của Độc Nhãn hai cái…
Văn Vũ biết Độc Nhãn đang tìm cái gì.
Một thời, nơi này từng là quê hương nhẹ nhàng của Độc Nhãn nhưng hiện tại…
Người đã đi xa…
Nghĩ đến đây, Văn Vũ đột nhiên rùng mình một cái, so sánh này thực quá chính xác.
…
Giống như đang tản bộ trên đường ở thành phố M.
Mãi đến khi bước tới tiểu khu của nhà cậu, cước bộ Văn Vũ bỗng dừng một chút.
Ở trong tiểu khu phía trước có hai luồng hơi thở giống như lửa rừng mùa thù bốc lên, hơi thở dao động cường độ cao cố ý phòng ra để quấy nhiễu tất cả sinh vật biến dị và ma vật quấy nhiễu quanh tiểu khu, cưỡng chế chúng tránh khỏi khu vực an toàn này.
Híp mặt cảm nhận một chút – hai hơi thở dao động, có một hơi thở quen thuộc và một hơi thở xa lạ, nhưng ẩn dấu phía dưới hơi thở đó luôn luôn có một hương vị khiến Văn Vũ kỳ lạ và không thoải mái…
Không, không phải hai người mà là ba người mới đúng.
Một hơi thở khác quá yếu, yếu đến nỗi lần đầu Văn Vũ không nhận ra.
Kết hợp với những chuyện quân đội xảy ra thời gian trước, đột nhiên Văn Vũ bật cười.
Không có gì bất ngờ thì hẳn là Diệp Nam và Akkad.
Thật đúng là người quen nha.
…
Chương 863 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]