Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 864: CHƯƠNG 864: CỐ NHÂN 2

Trương Thiệu Kiệt và Akkad đang hút thuốc lá trong hành lang.

Akkad chẳng sợ thể lực cơ thể giảm xuống còn vài chục đơn vụ thì anh ta vẫn không sửa đổi tính cách kiêu ngạo kiểu “Ông trời là nhất ta là thứ hai.”

Trên thực tế, Akkad đã một lần nữa lấy lại được sự kiêu ngạo dưới sự trợ giúp của Diệp Nam và Trương Thiệu Kiệt, một lần nữa Akkad đã cứu sống hàng ngàn mạng người, bởi vì tính đặc thù của kỹ năng Tử Hà (cấp bậc trong chủng tộc), cho dù thực lực của Akkad có bị hạ thấp cực hạn thì cũng không ảnh hưởng đến thực lực tổng thể của Akkad.

Tuy nhiên phương thức chiến đấu cần thay đổi – từ dựa vào sức mạnh và điên cuồng của bản thân đến bây giờ tất cả chiến đấu đều dựa vào người bên cạnh.

Khó có thể nói cái nào mạnh cái nào yếu, nguyên lai uy lực của Tử Hà cũng không phải bất tử khủng bố.

Nhưng thật ra Trương Thiệu Kiệt, có thể trong quá trình chung sống hiểu biết sâu sắc tính cách của Akkad. Hai người lặng lẽ hút thuốc, tuy không hài hòa nhưng ít nhất yên ổn vô sự.

Chức nghiệp Diệp Nam là báo thù tinh linh cùng hồn sư của Văn Vũ có điểm tương đồng, đều có thể ký khế ước với các sinh vật khác, thăng cấp một bậc sẽ có thêm địa vị.

Nhưng là chức nghiệp này của Diệp Nam rắc rối hơn nhiều so với hồn sư của Văn Vũ – Cho dù trở thành người báo thù – người vẫn là người sẽ luôn suy nghĩ cẩn thận hơn nhiều so với thú biến dị - Văn Vũ không thích hợp mang đoàn đội, Diệp Nam sẽ thích hợp? Điều này cũng không nhất định!

Sau một lúc lâu, Akkad bắt đầu dập tàn thuốc, chiếc áo choàng màu máu với đôi mắt u ám và chiếc mũi to tướng trông chẳng giống một người tốt chút nào.

Đút hai tay vào túi quần, Akkad loạng choạng đi về phía trước.

Đột nhiên, phía sau truyền đến một giọng nói.

“Từ từ, Akkad, có người tới.”

“Có người tới?”

Nghe được lời chào của Trương Thiệu Kiệt đón khách, bỗng nhiên Akkad quay đầu lại, giọng điệu vội vàng hỏi.

“Có phải thằng chó Vạn Bình không?”

Akkad tức giận với Vạn Bình có thể chỉ đứng sau Diệp Nam.

Trương Thiệu Kiệt lắc đầu, nhìn chăm chú cửa sổ bên ngoài, sau một lúc lâu mới trả lời Akkad.

“Hình như là hàng xóm lão Diệp đã trở lại.”

Hàng xóm…

Khóe mắt Akkad hiện lên tia giật mình, sau đó toàn thân Akkad run lên,

Hàng xóm Diệp Nam là ai mọi người đều hiểu rõ, lúc trước đám người Akkad rời khỏi Yến Kinh, Văn Vũ và quân đội vẫn đang trong mối quan hệ hợp tác.

Akkad thực sự sợ hãi, Văn Vũ là tới bắt mọi người sao.

Nhưng Akkad cũng không nghĩ lại mấy con cá nhỏ còn cần phải Văn Vũ tự mình đi một chuyến sao?

Xuyên qua lối đi bộ quen thuộc trong tiểu khu, một đường đi tới hàng lang nơi ở của chính mình.

“Lạch cạch, lạch cạch.”

Tiếng bước chân giòn giã vang vọng khắp hành lang u ám.

Thẳng đến trước cửa nhà, Văn Vũ chạm vào nhẫn không gian.

Tìm kiếm hồi lâu lúc này Văn Vũ mới lấy chìa khóa phòng từ trong nhẫn không gian ra, tùy ý cắm vào khóa để mở cửa.

Động tác Văn Vũ không nhanh không chậm, vô cùng đơn giản tìm chìa khóa, mở cửa, hết khoảng ba phút đồng hồ.

Mà trong ba phút này, Văn Vũ có thể rõ ràng cảm nhận được ánh mắt đối diện nhìn cậu phía sau cửa, giống như lo lắng cậu là một tên côn đồ cướp bóc, không ngừng nhìn chằm chằm vào cậu.

“Lạch cạch.”

Tiếng máy móc cũ kỹ vang lên, Văn Vỹ mở cửa phòng ra.

Cánh cửa cũ nát mở ra phát ra tiếng kêu két két.

Nhiều năm không được sửa chữa, trong không khí cũng bị ma khí ăn mòn dần.

Cánh cửa này cũng nên đổi rồi.

Sau đó, Văn Vũ từng bước từng bước vào trong phòng, xoay người nhìn vị trí mắt mèo cửa nhà đối diện, khóe miệng hiện lên một nụ cười khó hiểu, lộ ra một hàm răng to trắng nõn, khóe môi nhếch lên, có chút nhếch môi tạo thành một đường.

“Hello, hẹn gặp lại.”

“Ầm.”

Cánh cửa dùng sức đóng lại, giống như một kết giới vững chắc, ngăn cách bên trong và bên ngoài thành hai thế giới.

“Không có ác ý.”

Diệp Nam dừng lại động tác nhìn qua mắt mèo, quay đầu nói một câu với Akkad và Trương Thiệu Kiệt.

Trương Thiệu Kiệt và Akkad đều không có phản ứng gì nhiều —— mọi người đã đến đây, nói nhảm nhí như vậy có ích lợi gì?

Ở khoảng cách này lấy thực lực của Văn Vũ thì ba người bọn họ giống như cừu non đợi thịt.

Sau một lúc lâu, Diệp Nam thở nhẹ một hơi, chần chờ một lát, quyết đoán nói.

“Mọi người thu dọn đồ đạc, tôi ra cửa xem một chút, chờ tôi trở về chúng ta sẽ dọn đi.”

Một núi không thể có hai hổ.

Không, hình dung này cũng không chính xác, hẳn là hổ tới hang cáo, trước kia thực lực Diệp Nam thấp kém hơn nữa không rõ thực lực của Văn Vũ cho nên cùng chung sống một tầng với Văn Vũ mà vẫn bình an vô sự.

Nhưng hiện tại tình hình đã khác, thực lực của Diệp Nam bây giờ chắc chắn không yếu, hơn nữa tính tình của Văn Vũ cũng không tốt, hơn nữa lại thân cận, có thể một câu nói sai đắc tội với Văn Vũ.

Kết cục kia, nghĩ đã thấy kích thích.

Nói xong, Diệp Nam xoay người ra khỏi cửa, đi đến hướng đối diện.

Tất cả những gì diễn ra ở phòng đối điện, thậm chí những lời Diệp Nam lặng lẽ nói với Trương Thiệu Kiệt và Akkad đều không thoát khỏi cảm nhận của Văn Vũ.

13.000 điểm thể lực, so với người cao nhất tổng số họ, Trương Thiệu Kiệt có 2000 điểm thể chất cơ thể đỉnh cao thứ năm, khoảng cách thực sự là quá lớn.

Chương 864 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!