Nhìn tổ ấm nhỏ đã quen thuộc, Văn Vũ mặc kệ bụi trong phòng cùng vách tường nứt nẻ, tùy ý nằm trên giường chợp mắt ngủ.
Kỳ thật từ lúc phát hiện đám người Diệp Nam,Văn Vũ đã hình dung rõ ràng về mối quan hệ giữa mình và đám người Diệp Nam.
Lúc trước Diệp Nam hạ độc cậu nhưng bị cậu xuyên qua.
Lúc đó, ở trước mặt Văn Vũ thì Diệp Nam chỉ giống như con kiến bình thường. Có thể do vừa trải qua thảm cảnh chiến trường hai giới, sát ý của Văn Vũ không đủ lớn nên tha chết cho Diệp Nam.
Những chuyện xảy ra sau đó Văn Vũ cũng không biết.
Nhưng lúc ấy tha cho Diệp Nam một đường, hiện tại cũng không cần nhắc lại chuyện xưa, quan hệ của Diệp Nam và cậu chính là không có quan hệ.
Akkad và một người tên Trương Thiệu Kiệt lại càng không cần nhiều lời – bọn họ không có ân toán với cậu.
Cho nên bọn họ không chọc đến Văn Vũ thì cậu cũng lười gây chuyện với họ.
…
“Bùm, bùm bùm.”
Tiếng đập cửa vang lên, Diệp Nam đứng trước cửa nhà Văn Vũ.
“Độc Nhãn đi mở cửa.”
Văn Vũ sai Độc Nhãn đi mở cửa, cậu cũng ngồi dậy khỏi giường.
Không bao lâu, Diệp Nam vô cảm bước vào phòng ngủ của Văn Vũ.
Mấy tháng không gặp, Diệp Nam gầy đi không ít.
Vốn đã là ông chú hơn ba mươi tuổi, tướng mạo cũng càng già hơn. Hiển nhiên mấy tháng này Diệp Nam cũng chịu khổ không ít.
Nhưng ngoại hình không phải vấn đề, Diệp Nam đến gần Văn Vũ khiến cảm giác chán ghét từ tận đáy lòng dâng lên.
Cảm nhận được cảm xúc khó chịu, Văn Vũ khẽ nhíu mày.
“Anh đây là…”
“Đặc tính chức nghiệp, thay đổi chức nghiệp có một chút tác dụng phụ.”
Giọng Diệp Nam bình tĩnh giống như không ý thức rằng loại "bẩm sinh ác cảm" này sẽ gây ra cho anh bao nhiêu rắc rối.
Mà Văn Vũ cũng không để ý.
“Chức nghiệp rất mạnh sao?”
“Rất mạnh! Ít nhất tôi thấy vừa lòng.”
“Vậy là tốt rồi.”
Đoạn đối thoại ngắn gọn, Văn Vũ đánh giá Diệp Nam cao hơn một chút.
Tuy rằng không biết Diệp Nam đã trải qua chuyện gì nhưng thái độ “chức nghiệp mạnh như vậy, ai quản tác dụng phụ làm gì” của Diệp Nam được Văn Vũ tán đồng.
Tùy ý thay đổi tư thế, Văn Vũ nằm trên giường lần nữa, giống như thuận miệng hỏi.
“Chị dâu và Tiểu Diệp đâu?”
“Đã chết.”
Diệp Nam dùng giọng điệu giống như máy móc bình tĩnh trả lời chuyện cả nhà anh ta đã chết.
Mà Văn Vũ cũng không có cảm giác với người mới gặp vài lần.
Thế giới này chuyện sinh ly tử biệt nhiều lắm.
“Chết như thế nào?”
“Bị Vạn Bình giết.”
"Oh."
Là chính anh ta hại họ, nhưng loại chuyện này không cần phải nói – trước đó một nhà Diệp Nam hạ độc cậu nên Văn Vũ không có cảm giác áy náy gì cả.
“Vậy lần này anh trở về là muốn tìm Vạn Bình báo thù sao? Khi tôi đi Yến Kinh thì Vạn Bình đã muốn trốn, nhìn hành vi của anh hẳn là đã về thành phố M.”
“Đúng, tôi đã xác định hắn đang ở thành phố M nhưng vị trí cụ thể thì tôi còn chưa tìm được. Tôi nghe nói, cậu và Vạn Bình có chút mâu thuẫn, có muốn hợp tác không?”
Nghe Diệp Nam mời cậu bắt Vạn Bình, Vạn Bình nhanh chóng lướt qua ân oán trong đầu của cậu và Vạn Bình.
Sau một lúc lâu, Văn Vũ nhẹ nhàng lắc đầu.
“Quên đi, nhìn dáng vẻ của anh, cho dù không có tôi thì hẳn anh có thể bắt được Vạn Bình. Loại chuyện này tôi sẽ không tham dự.”
“Anh ta có thù oán với anh, anh ta vẫn muốn giết anh.”
“Tôi biết.”
Văn Vũ gật đầu.
“Để kẻ thù yên không giống phong cách của cậu.”
Ý tứ nói về Vạn Bình vẫn là muốn khuyên Văn Vũ bắt tay với anh ta.
Văn Vũ không rõ tổng thể thực lực của Diệp Nam lắm nhưng Diệp Nam biết rõ thực lực của anh ta, lấy thực lực hiện tại của Diệp Nam cùng với Trương Thiệu Kiệt và Akkad, nếu muốn chống lại Vạn Bình, ai thắng ai thua đều rõ ràng.
Có Văn Vũ, xác xuất Vạn Bình còn sống chắc chắn thay đổi.
Nhưng…
“Các người tìm được vị trí của anh ta chưa?:”
Diệp Nam lắc đầu.
“Vị trí gần đúng là gì? Trấn M, bao gồm các trấn và ngọn núi gần đó. Nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, các người có xác định được khu vực không?
Diệp Nam vẫn lắc đầu như trước.
“Vậy anh xem tại sao tôi với bắt tay với các người?”
“Anh có thể đánh giá cao anh ta, anh ta coi tôi là kẻ thù đó là chuyện của anh ta nhưng tôi cũng không coi anh ta là kẻ thù.”
“Trong lòng tôi thì anh ta chỉ là một con cá nhỏ thôi. Tôi không quan tâm đến thực lực của anh ta chút nào. Nếu anh ta không xuất hiện trước mắt tôi, thì anh ta là người may mắn, vì tôi không có thời gian để chơi trò chơi trốn tìm với anh ta. Tuy nhiên, nếu anh ta dám xuất hiện trước mặt tôi, thì tôi không ngại chăm sóc anh ta.”
“Đây là thái độ của tôi, cho nên hãy thu hồi suy nghĩ cẩn thận để tôi ra tay. Các người đánh nhau thật làm tôi chướng mắt.”
Giọng điệu của Văn Vũ không có ý cười nhạo nhưng câu chữ thể hiện rõ thái độ rõ ràng – các người cứ từ từ “chăm sóc” Vạn Bình, ông đây không muốn tham gia.
Đối với hành trình tiếp theo, Văn Vũ đã tính toán đại khái, vì bắt Vạn Bình sẽ phải trì hoãn thời gian khoảng mười ngày nửa tháng, còn chưa nhất định bắt được – Văn Vỹ cũng có điểm bội phục khả năng chạy trốn của Vạn Bình.
Làm như vậy thiệt tình không đáng giá!
Chương 865 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]