Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 866: CHƯƠNG 866: XUẤT PHÁT

Huống chi chỉ cần Vạn Bình còn có hận thù với cậu thì nhất định sẽ tìm đến cậu.

Thời điểm đến thì xem ai mạnh hơn ai thôi – Văn Vũ mà sợ Vạn Bình sao?

Lần trước để Vạn Bình chạy thoát chẳng qua Vạn Bình có khả năng sống lại, khiến Văn Vũ không kịp trở tay. Dưới sự chuẩn bị của Văn Vũ thì, nếu Vạn Bình còn có thể thoát khỏi tay Văn Vũ một lần nữa thì tên Văn Vũ sẽ được viết ngược lại.

Diệp Nam bị Văn Vũ nói cho không nói nên lời, trầm mặc đứng ở phòng ngủ nửa ngày, lúc này mới mở miệng lần nữa.

“Nếu như vậy tôi đi trước.”

“Ừ, vậy đi, anh cũng không cần đi đâu, sáng mai tôi sẽ rời khỏi đây, tiếp theo tôi chưa xác định sẽ đi đâu. Nếu các anh vẫn muốn tiếp tục bắt Vạn Bình thì có thể lưu lại phương thức liên hệ.”

“Các anh bắt được thì nói cho tôi biết một tiếng để tôi biết Vạn Bình đã chết. Nếu Vạn Bình tới tìm tôi thì tôi cũng nói cho anh một tiếng, sau đó các anh tới tìm tôi. Tôi sẽ làm thịt Vạn Bình trước mặt anh coi như báo thù cho chị dâu và Tiểu Diệp.”

Nghe Văn Vũ nói, Diệp Nam trầm mặc lúc lâu sau đó gật đầu.

“cám ơn.”

“Không cần khách sáo, tiện tay thôi.”

Hàn huyên hai câu với Diệp Nam đứng dậy rời đi.

Văn Vũ nghe thấy động tĩnh nên cạnh, sau khi Diệp Nam trở về, tiếng lục đục phòng đối diện tạm dừng lại.

Diệp Nam tiếp nhận ý tốt của Văn Vũ.

Chẳng qua biến hóa vẫn phải có ít nhất tiếng bước chân phòng cách vách, thậm chí ngay cả tiếng thở cũng đều nhẹ nhàng đi.

Văn Vũ cảm nhận được điều này trong lòng cảm khái một chút.

Hóa ra bất tri bất giác thực lực của cậu đã tăng đến trình độ này – ngay cả cường giả cấp quốc gia cũng phải khiếp sợ.

Chẳng qua, vẫn còn chưa đủ, còn kém quá xa quá xa.

Trong khoảng thời gian này những trải nghiệm nói cho Văn Vũ biết Văn Vũ hiện tại vẫn chưa đủ thực lực để quyết định tất cả - ít nhất, Lâm Hải Phong vẫn dám xuống tay với cậu và những người xung quanh cậu.

Hơn nữa Văn Vũ cũng phải thừa nhận xét về độ khôn ngoan thì cậu thua xa Lâm Hải Phong.

Do đó sức mạnh là phương hướng duy nhất Văn Vũ có thể phấn đấu.

Lấy lực phá tình thế, đối với Văn Vũ mà nói, đây mới là lựa chọn tốt nhất, có thể cũng là lựa chọn duy nhất.

Cậu nhanh chóng tính toán hành trình kế tiếp cho mình – Sáng mai, xuất phát đi trấn CH chắc không mất bao nhiêu thời gian. Sau khi để Tinh nhìn lại nơi nó từng sinh ra, Văn Vũ sẽ lập tức xuất phát đến Đông Nam Á trước, sau khi đi hết Đông Nam Á thì sẽ đến Châu Âu.

Tuyến đường này là tuyến đường trước mắt có nhiều ma vật nhất, hơn nữa cấp bậc xiềng xích bất cứ lúc nào cũng có thể bị phá tan. Hiện tại Văn Vũ cũng cần tìm kiếm hồn sủng thử sáu trong tương lai của cậu.

Còn có những bảo địa trên đường.

Bảo địa trải rộng các nơi trên thế giới, hơn nữa số lượng tuyệt đối không ít, chỉ cần Văn Vũ để tâm sẽ luôn thu hoạch được.

Điều kiện tiên quyết để thức tỉnh thần quang chính là kỹ năng hệ thời gian cấp SS, việc này chỉ có thể dựa vào bảo địa.

Sau khi lên kế hoạch hoàn hảo cho hành trình kế tiếp, Văn Vũ sắp xếp ba con hồn sủng gác đêm, im lặng nằm trên giường, cảm nhận mùi bụi bặm và hôi thối của ma khí trong không khí, Văn Vũ chậm rãi tiến vào mộng đẹp.

Một đêm không nói chuyện.

Sáng sớm hôm sau, với ánh nắng ban mai và mùi hôi thối khắp nơi, Văn Vũ chậm rãi mở mắt ra.

Nói thật một đem này ngủ không ngon lắm, ít nhất, ngôi nhà nhỏ của cậu thật sự kém xa so với thành phố thiên không vĩnh hằng thậm chí là khu tập trung Yến Kính.

Phát hiện suy nghĩ của mình khiến Văn Vũ không khỏi cười tự giễu.

Bản tính nhân loại luôn muốn hướng đến cuộc sống an nhàn thoải mái, từ tiết kiệm đến xa hoa và từ xa hoa đến tiên kiệm luôn khó khăn như vậy. Xem ra điểm này, ngay cả bản thân cậu cũng khó tránh khỏi.

Suy nghĩ miên man cả phút đồng hồ, lúc này Văn Vũ mới vểnh tai nghe ngóng âm thanh chung quanh.

Trong vòng phạm vi 3000m, cơ bản không có động tĩnh của ma vật và kẻ thù, âm thanh duy nhất phát ra là tiếng ngáy kịch liệt của nhà bên.

Nghe âm thanh này hẳn là của người mà cậu không biết tên.

Xung quanh an toàn.

Nhiệm vụ thứ nhất sáng sớm chính là vấn đề xem xét tính an toàn, đây là bản năng trải qua bồi dưỡng một đời hy sinh trước kia của Văn Vũ. Khi một mình hành tẩu trong vùng hoang dã, những phương pháp nhỏ này từng áp dụng cho những người hành hiệp đơn độc đang ở hạng nhất hoặc thức tỉnh hạng nhất.

Đây là một chuyện tốt, trải qua quá trình giao tiếp với nhân loại trong thời gian dài cũng không làm mất đi khả năng sống sót trong tự nhiên của Văn Vũ vào mạt thế. Thân là hiệp khách độc hành, thời gian giao tiếp với con người còn ít hơn thời gian giao tiếp với ma vật và thú biến dị.

Tùy ý lấy từ nhẫn không gian ra một lọ nước nguyên chất, sau khi đánh răng rửa mặt, Văn Vũ thu dọn một chút rồi nhìn quanh căn phòng nhỏ của cậu một lần nữa.

“Giống như không có gì để lưu luyến.”

Nói không rõ đây là cảm giác gì, ở căn nhà của chính mình một đêm, ngoại trừ cảm giác hoàn cảnh nơi này thật kém, còn không bằng ngủ ở bên ngoài vùng hoang vu thì Văn Vũ hoàn toàn không có lưu luyến hay khát khao.

Đây chỉ là một điểm dừng chân.

Khái niệm về nhà càng ngày càng mơ hồ trong lòng Văn Vũ.

Có lẽ cậu trời sinh thích hợp chuyện phiêu bạc…

Văn Vũ nghĩ như vậy.

Sau đó, Văn Vũ chào hỏi ba con hồn sủng, mở cửa phòng, đi xuống dưới lầu.

Khi Văn Vũ vừa đi xuống dưới tầng của tiểu khu thì trên đầu truyền đến giọng của Diệp Nam.

Chương 866 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!