Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 867: CHƯƠNG 867: THẢM HỌA TRONG QUÁ KHỨ

“Văn Vũ, gặp lại sau.”

Văn Vũ quay đầu lại, nhìn thấy ba người Diệp Nam ngó đầu ra cửa sổ, vẫy tay chào tạm biệt Văn Vũ.

Đối với ba người Diệp Nam vừa biết cần phải sống khá giả hơn.

Văn Vũ cũng vẫy tay, đồng thời trong miệng la lớn.

“Diệp Nam, Akkad và anh bạn ngáy to nữa, gặp lại.”

Nói xong, Văn Vũ thu hồi tầm mắt, đồng thời trong lòng khẽ nói một câu.

“Tốt nhất không bao giờ…cmn gặp lại nữa.”

Trạng thái của Diệp Nam rất không vừa mắt Văn Vũ – Hai mắt tên này đã bị hận thù che giấu. Tuy rằng còn sống nhưng trên thực tế ngoại trừ báo thù thì không khác gì người chết.

Người chỉ báo thù là đáng sợ nhất, bọn họ không quan tâm sinh mạng người khác thậm chí sinh mạng của chính mình. Vì báo thù bọn họ có thể làm ra tất cả những chuyện đáng sợ nhất – Diệp Nam chính là như thế.

Người như thế chính là một mầm tai họa, ở bên cạnh những người như vậy, chuyện lớn chuyện nhỏ sẽ không bao giờ dứt, cho dù người như vậy không có việc gì thì cũng sẽ chủ động đi gây chuyện với người khác.

Trải qua hết thảy mọi việc, trong lòng Văn Vũ sinh ra cảm giác chán ghét tiếp xúc với những người này.

ở một mình vẫn tốt hơn…

Nhưng thú vị chính là có thể trong lòng đám người Diệp Nam thì thái độ đối với Văn Vũ cũng như thái độ Văn Vũ đối xử với Diệp Nam.

Thậm chí so với Diệp Nam thì Văn Vũ càng giống như căn nguyên của tai nạn và mọi chuyện hơn.

“Tinh, biến lớn, trở về nhìn xem.”

“Hu hu hu, tôi sắp được gặp ông nội rồi, cũng không biết hiện tại bang trên người ông nội đã tan chưa, tôi còn muốn đi xem các đồng bọn tôi, cũng không biết bọn họ có quay trở về không?”

Tinh lẩm bẩm trong mồm vài chuyện, toàn thân vì kích động mà run rẩy.

Tuy Tinh là thần thú chủng nhưng lại rất đơn thuần ngây thơ, hơn nữa Văn Vũ vẫn luôn không nói về chuyện chiến tranh giữa hai thế giới, chuyện này cho tới bây giờ Tinh vẫn chưa phát hiện lời nói dối tốt đẹp của Văn Vũ. Trở về lần này, Văn Vũ cũng không biết cậu nên biểu cảm như thế nào với Tinh, nhưng không thể nghi ngờ là rốt cuộc lời nói dối sẽ được thực hiện đến cùng.

Cậu liếc mắt với Độc Nhãn, lúc này Độc Nhãn ngầm hiểu, trực tiếp biến thành hình lớn, trong miệng không ngừng sủa, lập tức chuyển rời sự chú ý của Tinh đến đám mây trên bầu trời.

Đơn thuần ngây thơ, cũng có nghĩa là không tập trung chú ý…

Dễ lừa gạt.

Có lẽ chỉ khi đối diện với Tinh thì điểm trí tuệ của Văn Vũ mới có đất dụng võ.

Tinh sốt ruột trở về nhà, thậm chí tần suất vỗ cánh cũng nhanh hơn vài phần.

Cao vút trên bầu trời bao la, Tinh giống như một mũi tên nhọn màu đen, bắn thẳng về phía xa, và một âm thanh lớn quét về phía trấn CH.

Tính từ lúc bắt đầu cất cánh, chỉ mất chưa đầy một phút, Tinh đã bay khỏi thành phố M.

Phương xa là núi rừng bát ngát.

Nhìn thấy phong cảnh dưới chân, Văn Vũ vô cảm đứng trên lưng Tinh.

Hai con Độc Nhãn và Victor ở trên đỉnh đầu Tinh không ngừng cãi nhau ầm ĩ, rất vui sướng.

Hồi tưởng lại những gì từng xảy ra ở trấn HL và trấn CH, đột nhiên Văn Vũ mở miệng.

“Từ từ, Tinh, đi xuống nhìn xem.”

“Hả? Ờ…”

Tinh nhìn phía dưới bị tàn phá, sau đó chậm rãi phóng xuống, bay lượn quanh bầu trời hai vòng rồi dừng trên mặt đất.

Khung cảnh quen thuộc khiến Văn Vũ có chút hoảng hốt.

Nơi này đúng là trấn HL.

“Làm sao vậy đại ca?”

Tinh và Victor không rõ vì sao nửa đường Văn Vũ kêu dừng lại nhưng Độc Nhãn lại hiểu một phần, nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc trước mắt khiến cái mũi chó nhăn nhúm vài cái.

Sau một lúc lâu, Độc Nhãn há mồm kêu lên.

“Đại ca, không có hơi người, không có ma vật, cái gì cũng không có.”

Văn Vũ gật gật đầu.

“Không có gì là đúng rồi.”

Thật sự không có gì bởi vì trấn HL từng lưu lại cho Văn Vũ ấn tượng tương đối sâu sắc.

Ở đây, Văn Vũ gặp được Tôn Thụy Tinh và Lý Toàn An nhưng ngoài điều đó ra vẫn còn một thứ khắc sâu trong ký ức cậu.

Nghĩ đến đây, Văn Vũ chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Năng lực cảm nhận mạnh mẽ bắt đầu khuếch tán.

Cùng lúc đó hắc ám trong cơ thể chậm rãi lan tràn ra bên ngoài.

Hắc ám nông đậm khuếch tán toàn trấn HL.

Liền giống như những dây leo từng bao quanh trấn HL, chẳng qua lần này bao quanh trấn HL đã trở thành thế giới hắc ám của Văn Vũ.

Vô cùng hắc ám, giống như tay chân của Văn Vũ được kéo dài, thay thế Văn Vũ xem xét kỹ từng mảnh đất.

Trên mảnh đất không có gì

Văn Vũ cảm nhận được điểm này, quyết định thao túng thế giới hắc ám xuống bên dưới mặt đất.

Tinh và Victor ở một bên nhàm chán cào đất, không biết Văn Vũ đang định làm gì.

Nhưng Độc Nhãn biểu hiện nghiêm túc và lắng nghe cẩn thận những âm thanh xung quanh với đôi tai dựng lên.

Tinh và Victor không biết Văn Vũ đang làm gì nhưng Độc Nhãn lại hiểu rõ.

Nghĩ tới tất cả mọi chuyện từng xảy ra ở trấn HL, nhất thời da Độc Nhãn căng thẳng.

Lúc đó, nó bị cái dây leo kia dục tiên dục tử…

Hiện tại, thời điểm báo thù đã đến rồi!

Chương 867 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!