Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 877: CHƯƠNG 877: KHÔNG SỢ TƯƠNG LAI, KHÔNG NHÌN QUÁ KHỨ

Lộ trình quay về trấn CH cũng không dễ dàng như tưởng tượng của Độc Nhãn.

Trên đường Văn Vũ sử dụng giới U Minh nhiều lần khiến hơi thở Văn Vũ trở nên bất ổn.

May mà Văn Vũ còn có.

Dưới sự phối hợp của Văn Vũ và Độc Nhãn, cuối cùng nhóm Văn Vũ cũng trở về trấn HL sau một đêm.

Không còn lựa chọn đành nghỉ ngơi ở trấn HL một đêm.

Trấn HL cách trấn CH không xa, cho dù một người ba sủng lấy tốc độ tản bộ để đi cũng chưa đến mười phút. Cho nên Văn Vũ đánh giá sơ qua hoàn cảnh rách nát của tấn HL một chút, quyết định lựa chọn đi tiếp.

Ba con hồn sủng tất nhiên không có dị nghị.

Cứ như vậy,vào thời điểm trăng máu vừa tròn, Văn Vũ giống như người lữ hành mệt mỏi mang theo tất cả những gì mình có trở về chiến trường.

Lúc này bên trong chiến trường hai giới, kết giới ăn mòn liên tục co rút lại, tạo kết quả là tất cả những sinh vật đi qua kết giới đều biến thành tro bụi – cho dù là kiến trúc, động vật hay thực vậy đều biến thành như vây.

Không có một ngọn cỏ.

Nó giống như một vùng cát lớn không có gì.

Đây chính là thực trạng của trấn CH.

Có thể thứ duy nhất còn tồn tại chính là tấm bia mộ Văn Vũ dựng lên cho Tôn Thụy Tinh.

Thảm họa cũng không thể làm hư hỏng bia mộ của Tôn Thụy Tinh.

Nơi này không có bóng người, không có sự sống, trong mắt ma vật nơi này là vùng đất không có giá trị cho nên sẽ không có chiến tranh.

Mà không có thực vật thì không có đất cho sinh vật biến dị tồn tại tất nhiên cũng sẽ có rất ít sinh vật biến dị di chuyển trong khu này.

Từng là chiến tranh hai giới, hôm nay lại trở thành vùng đất thuần túy không có chiến tranh.

Này thật là vận mệnh trêu đùa.

Đứng ở bia mộ đánh giá thật lâu, Văn Vũ chậm rãi thu hồi ánh mắt.

Rất khó để miêu tả tâm trạng Văn Vũ hiện tại, Văn Vũ đã nghĩ tới cậu sẽ thương cảm, sẽ hoài niệm, sẽ đau khổ nhưng chính vào thời khắc này bỗng nhiên Văn Vũ phát hiện cậu không có cảm giác gì.

Đây là sự thật.

Nói Văn Vũ bạc tình cũng được, lạnh lùng cũng được nhưng mà Văn Vũ thật sự không tìm được một chút bi thương.

Thân là người duy nhất thắng sau chiến tranh hai giới, Văn Vũ thăm lại chốn xưa, cảm giác duy nhất về nơi này chính là gió đêm nay hơi lạnh.

Biết được tâm trạng hiện tại của mình, Văn Vũ không khỏi cười tự giễu.

Cho dù chuyện cũ có khó quên cỡ nào thì đều là chuyện cũ.

Mà quá khứ chính là quá khứ - Đối với Văn Vũ, không, đối với phần lớn mọi người thì chuyện quá khứ cũng không quan trọng.

Dường như nghĩ tới câu nói nổi tiếng cuối thời mạt thệ - bất loạn vu tâm, bất khốn vu tình. Không sợ tương lai không nhìn quá khứ. Như thế sẽ tốt đẹp.

Như thế sẽ tốt đẹp.

Nghĩ vậy Văn Vũ mỉm cười nhìn bia mộ Tôn Thụy Tinh trước mặt.

“Đại ca, ở nơi đó tốt chứ?”

Văn Vũ không quá tin tưởng vào cách nói có kiếp sau.

Cuối thời mạt thế, Văn Vũ từng nghe nói qua một câu – viếng mồ mả làm gì? Viếng mồ mả chính là đốt tiền giấy cho người sống xem! Nếu có một nơi nào đó như thế giới bên kia thì con người sẽ đi đầu thai? Có đầu thai hay không? Người sống hy vọng người chết làm ma hay đầu thai làm người? Nếu đã chuyển thế thì đốt tiền giấy cho người sống sao?

Văn Vũ cho rằng điều này cũng đúng.

Nhưng phong tục ông cha cũng không thể gạt bỏ, cuối thời mạt thế là ngại ánh mắt người thường. Hiện tại Văn Vũ chỉ muốn biểu đạt chút thương nhớ của mình.

Một khi đã vậy, lễ truy điệu thì làm cho ra lễ truy điệu.

Nghĩ tới tập tụng quê nhà, Văn Vũ lấy ba điếu thuốc lá từ trong nhẫn không gian rồi đặt trước bia mộ Tôn Thụy Tinh, vẫy tay để mấy con hồn sủng của cậu tùy ý đi xem quanh đây.

Sau đó cậu ngồi lên phần đất trống trước bia mộ Tôn Thụy Tinh.

Tự mình châm một điếu thuốc, Văn Vũ vừa muốn nói gì thì chợt nhớ mình thiếu một bước.

Viếng mồ không thể không có tiền giấy.

Tùy ý tìm kiếm trong nhẫn không gian, sau một lúc lâu Văn Vũ lấy ra một tập tiền giấy lấy từ khu tập trung Yến Kinh ở thời mạt thế - tổng cộng có khoảng mười viên ma tinh năm cấp.

Lấy bật lửa ra đốt, Văn Vũ ném tiền giấy lên không trung.

Những tờ tiền giấy cháy phập phồng trong gió như những con bướm đang bay lượn.

Mà khoảng khắc này Văn Vũ cũng nói chuyện phiếm.

Không đốt giấy câm, không đi tảo mộ, nói chung khi đi tảo mộ phải nói vài lời với người đã khuất, đây cũng là truyền thống của quê hương Văn Vũ.

“Lão Tôn à…”

“Chuyện ông giao cho tôi, tôi đã làm rồi.”

Suy nghĩ nửa ngày, Văn Vũ cũng không nghĩ tới sẽ muốn nói gì với Tôn Thụy Tinh.

Nhớ lại chuyện xưa?

Những chuyện đã qua cũng không vui vẻ gì…

Nhớ về những lý tưởng và khát vọng mà cả hai từng tán gẫu?

Nói chuyện với người đã chết, nhất là “người đã chết” còn chết trên tay của bạn, chuyện khốn nạn này sao có thể làm được?

Nghĩ đi nghĩ lại, Văn Vũ chỉ có thể tán gẫu về Tôn Tuyết Vi.

“Tôi đã đưa kỹ năng và tin anh mất nói với Tôn Thuyết Vi, cô ấy rất đau khổ.”

Có thể không đau khổ sao? Dù sao đó cũng là bố của cô ta.

Chương 877 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!