Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 878: CHƯƠNG 878: CHO ĐẾN CUỐI ĐỜI. 1

“Hiện tại cô ấy khá ổn, ông không cần phải lo lắng, lần trước tôi đến gặp cô ấy, cô ấy và vài chị em của cô ấy đã thành lập một tổ chức nhỏ. Có vẻ không tồi, hơn nữa còn có tài sản của ông, về sau Tôn Tuyết Vi chắc sẽ an toàn.”

Nói đến người này, Văn Vũ nhất thời trầm mặc một chút.

Có vẻ từ lần đầu tiên cậu đến Yên Kinh, sau khi nhìn thấy Tôn Thuyết Vi cũng không quá chú ý đến tình huống của cô ta.

Điều này có nên trách cậu không?

Hẳn là nên tự trách mình…

Văn Vũ nghĩ đến điều này, lặng lẽ cầm chai rượu từ trong nhẫn không gian ra, trước tiên rót một nửa bình xuống trước mộ Tôn Thụy Tinh sau đó một hơi uống cạn bình.

Chất lỏng cay nồng chảy xuống cổ họng khiến cho Văn Vũ có một chút lo lắng.

Sau đó, Văn Vũ tiếp tục nói.

“Sau khi tôi gặp con gái ông thì sẽ không bao giờ gặp lại cô ấy.”

“Có lẽ là lỗi của tôi, tôi sợ, tôi sợ sẽ mang đến tai họa cho con gái ông.”

“Có thể anh không biết trong khoảng thời gian này đã xảy ra rất nhiều chuyện.”

“Nhưng mà tôi biết, tất cả mọi chuyện xảy ra càng khiến tôi hiểu rõ hơn về bản thân mình.”

“Tôi là sao chổi, tất cả những người bên cạnh tôi đều bị tôi mang tai họa đến! Giống như bảo địa Thiểm lam tinh, từng là chiến trường hai giới, từng là mọi thứ.”

“Nếu ông dưới suối vàng biết được, nếu có linh thiêng hy vọng ông có thể bảo vệ con gái ông, phù hộ cho cô ấy vĩnh viễn không bao giờ gặp tôi.”

Văn Vũ vừa hút thuốc, uống rượu, lại trầm ngâm nửa ngày không nói gì.

Trầm mặc thật lâu, Văn Vũ chậm rãi đứng dậy, phủi mông, môi khẽ nhếch, sau một lúc lâu bình tĩnh phun ra hai chữ.

“Gặp lại.”

Về sau còn có thể gặp sao?

Không, âm dương chia cách, cả đời không thấy.

Văn Vũ không tin thần, không tin quỷ, không tin kiếp sau, không tin chuyển thế.

Người chết như ngọn đèn, từ thời điểm chiến tranh hai giới, Văn Vũ và Tôn Thụy Tinh đã định sẵn không còn cơ hội gặp lại.

Giống như nhớ tới một lời hát: “Quá khứ không cần nhắc lại, đời người tựa như bão tỗ.”

Chuyện cũ, đã thành hồi ức mà hồi ức, chắc chắn sẽ theo gió cuốn đi.

Văn Vũ không biết còn nhớ bao lâu, có thể tồn tại trong lòng bao lâu nhưng đối nhận thức và trí nhớ của anh về Tôn Thụy Tinh đã mơ hôi, chuyện này là thật.

Không sợ tương lai, không nhìn quá khứ.

Như thế thật tốt.

Văn Vũ rời khỏi bia mô Tôn Thụy Tinh, cậu đứng tại chỗ tự hỏi thật lâu.

Sau một lúc, Văn Vũ thở dài một tiếng, chọn bừa một chỗ bắt đầu dựng lều.

Tuy rằng cảm giác lấy trời đất giường thật tốt, chẳng sợ nhiệt độ mùa đông ở phía đông bắc cũng không ảnh hưởng đến với Văn Vũ.

Nhưng có lều trại, có ổ chăn ấm áp vẫn hơn.

Đời trước, Văn Vũ ăn hoang ở dã, cũng sẽ không mắc lều trại ở vùng hoang vu để tránh ảnh hưởng đến tầm nhìn và năng lực phán đoán của cậu.

Nhưng hiện tại đã có ba con hồn sủng có thể tự do hoạt động, Văn Vũ hoàn toàn có thể cho bản thân thoải mái một chút.

Vấn đề gác đêm liền giao cho ba con hồn sủng giải quyết, Văn Vũ hưởng thụ là đủ rồi.

Văn Vũ chẳng biết xấu hổ phát huy tinh thần chủ nô, nhanh chóng dựng lều trại, sau đó nhìn đồng hồ.

Đã hơn 2 giờ đêm.

Vầng trăng máu trên bầu trời tiếp tục chiếu sáng ánh sáng mờ ảo, anhhs sáng màu đỏ khiến cho không gian sáng lên không ít.

Cảm giác vị trí ba con hồn sủng, Văn Vũ suy nghi một lát hướng người đi đến.

“Gừ?”

“Chính là người này đi?”

“Phải, chính là người này, nhưng mà, không thấy a…”

Đúng vậy, dưới tình trạng co rút kết giới, thi thể cây cổ thụ bị đóng băng đã sớm hóa thành tro bụi. Giờ phút này, Tinh cuối cùng cũng không tìm thấy tung tích.

Tinh ở trạng thái mini, tứ chi ngắn ngủi đáng yêu, chậm rãi đi chuyển đến chỗ cây cổ thụ, móng vuốt nhỏ sắc bén cào cào trên mặt đất.

“Thật sự không thấy.”

Tinh ngoắc ngoắc nhìn chằm chằm vào mặt đất, hai chân trước không ngừng cào cào.

Một nỗi bi thương nhanh chóng lan tràn.

Mà bi thương là căn bệnh lây nhiễm.

Cảm giác này khiến Độc Nhãn và Victor đều trầm xuống.

Sau một lúc, Độc Nhãn miệng rộng xấu xí, móng vuốt vỗ nhẹ đầu Tinh an ủi.

“Đừng buồn, ông nội đại thụ có thể cùng những người khác đi đến thế giới không có tranh đấu và có thức ăn ở khắp mọi nơi.”

Mỗi lần Văn Vũ nói dối có ý tốt thì Tinh nhớ rõ và Độc Nhãn cũng vậy.

Nhưng mà Tinh trả lời lại làm cho Độc Nhãn hoàn toàn trầm mặc đi xuống.

“Anh Cẩu, em khờ nhưng em không ngốc…”

“Em biết bọn họ đã chết, rốt cuộc không về được.”

Độc Nhãn há miệng thở dài, cũng không biết nên nói gì.

Victor không hiểu được nguyên nhân hậu quả chuyện này, giờ phút này cũng chỉ có trầm mặc.

Ngược lại là Tinh tiếp tục nói.

“Trước kia em khờ dài, không rành thế sự nhưng đi theo đại ca thời gian dài thì cũng khôn lớn dần. Đồ ngốc cũng biết mọi người đều gạt em, sao em có thể không biết được?”

“Thế giới này có thể có thực vật không có tranh đấu…”

“Nhưng em không trách mọi người.”

“Mọi người gạt em là vì tốt cho em hơn nữa em nghĩ em đã có thể tìm được bạn bè làm chỗ dựa.”

“Giống như lúc trước đại ca nói vậy…”

“Một lần nữa em có bạn bè, cũng không còn đó bụng, hiện tại rất tốt rồi.”

Chương 878 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!