Tinh dễ dàng thỏa mãn như trước.
Nhưng càng dễ dàng thỏa mãn, càng khờ dại thì lời nói của Tinh càng làm cho người khác khó chịu.
Bầu không khí càng lúc càng bi thương, ngay cả Độc Nhãn bình thường lắm lời, giờ phút này cũng yên lặng không nói một lời.
Mãi đến khi có tiếng bước chân vang lên từ phía xa, Văn Vũ cũng chậm rãi đi tới.
Nhìn thấy ba hồn sủng cúi đầu không nói gì trước mặt, Văn Vũ cười một tiếng.
“Không còn sớm, đi ngủ thôi.”
Giọng nói quen thuộc, câu nói quen thuộc lại giống như vô số đêm, ba con hồn sủng cãi nhau ầm ĩ đêm khuya, Văn Vũ lại nói giống như bố mẹ vậy.
Một câu, khiến ba con hồn sủng từ quá khứ quay lại thực tại.
Giống như diễn tập vô số lần, Tinh nhảy lên đầu Văn Vũ, Độc Nhãn chui vào lòng Văn Vũ.
Vitor nhảy lên vai đối diện với tiểu hồn thú.
Cảm giác sức nặng cơ thể, nghĩ đến lời tinh vừa mới nói, Văn Vũ không cất bước, nhin mảnh đất trống trải thê lương trước mặt, Văn Vũ dùng giọng điệu nhu hòa giống như niệm thi thì thầm.
“Có một loại cảm xúc tên là bi thương.”
“Có một loại kiên cường tên là ngụy trang.”
“Có một loại vết thương tên là đau lòng.”
“Chúng ta đều có quá khứ bi thương, chúng ta đều có quá khứ mất mát.”
“Nhưng vận mạnh đem chúng ta gắn bó tại đây, ít nhất hiện tại chúng ta vẫn bên nhau như trước.”
“Cho nên tôi nghĩ chúng ta có thể vẫn như vậy có lẽ trong tương lai chúng ta có thể sáng tạo nhiều kỷ niệm tốt đẹp thuộc về chính mình.”
“Có được không?”
…
“Tôi thấy đại ca lại nói hay vậy.”
Độc Nhãn tức giận nói khiến cho bầu không khí Văn Vũ cố gắng tạo ra bị phá hủy.
“Meo meo! Anh nói nhiều rồi.”
Victor xù lông – còn hơn chó, sinh vật như mèo cảm tính giống như phụ nữ.
“Tôi thấy đại ca nói rất hay.”
“Thật là khốn nạn mà, không biết đã sao chép ở đâu.”
“Meo, tao ngứa mắt mày lâu lắm rồi.”
Lông mèo Vitor chổng ngược lên, nhảy từ vai Văn Vũ xuống, uy phong với Độc Nhãn.
Nhìn thấy ba con hồn sủng lại cãi nhau ầm ĩ, đáy lòng Văn Vũ khẽ bổ sung thêm một câu.
“Tôi có thể hứa một câu.”
“Tôi hứa sẽ không để chúng mày phải chia xa đến cuối đời.”
…
Văn Vũ có chuyện xưa, Tinh cũng chuyện xưa, Độc Nhãn cũng có chuyện xưa, mà Victor cũng có chuyện xưa…
Chỉ cần là sinh vật có linh hồn đều sẽ có chuyện cũ, bất luận dù ít hay nhiều thì vẫn luôn có chuyện tốt chuyện xấu.
Mà rõ ràng chuyện xưa của một người ba sủng chủ yếu là chuyện buồn…
Có thể là vận mệnh an bài hoặc có thể Văn Vũ là một thiên sát cô tinh, tóm lại một người ba sủng đều là bốn những kẻ mạnh mẽ. Che dấu bên dưới vẻ ngoài có vẻ mạnh mẽ là vết thương lòng thương tâm.
Có lẽ, những trái tim tổn thương mới có thể cộng sinh cùng nhau, mới có thể cùng nhau giúp đỡ để đi xa hơn.
…
Văn Vũ nghỉ đến đây đột nhiên trong lòng có điểm khó hiểu, rống lớn nói.
“Độc Nhãn! Đêm nay mày trông đêm. Xảy ra chuyện gì, ông đây lột ra mày.”
Ở xa Độc Nhãn đang bị Victor đuổi theo khiến nó lảo đảo một cái, chân trước khuỵa xuống ngã sấp, sau đó bị Victor đè lên mặt đất mà dứt lông.
Chỉ có thể nói.
Cho mày chơi xấu!
…
Ồn ào náo nhiệt luôn ngắn ngủi.
Dưới bầu trời đêm mùa hạ, một người ba sủng yên tĩnh, mới là chủ đề.
Sau khi đùa giỡn xong, Độc Nhãn ngoan ngoãn nằm ở mép lều làm chú chó ngoan.
Văn Vũ ôm theo Victor và Tinh bình yên đi vào giấc ngủ.
Tuy rằng bình thường Độc Nhãn khoong đáng tin nhưng đó chỉ là lúc vui đùa còn Độc Nhãn tuyệt đối đáng tin.
Độc Nhãn gác đêm có thể để Văn Vũ yên tâm.
Văn Vũ bình yên chìm vào giấc ngũ nhưng thế giới này cũng sẽ không quản Văn Vũ thế nào.
Mỗi phút mỗi giây thế giới đều chuyển động, thế giới đều thay đổi.
Thị trấn M ở gần Văn Vũ, một sự kiện nhỏ đang lặng lẽ lên men.
…
“Ầm.”
Tiếng chai rượu vỡ vang lên, Vạn Bình không biểu cảm nhìn chiếc bình thủy tinh rơi vỡ phía xa, lại lấy từ trong nhẫn không gian ra một chai rượu khác.
“Con chó Vincent đặc biệt, tù nhân đều không nhịn được vô duyên vô cớ đến tìm ông đây gây phiền toái.”
“Còn có Diệp Nam, tên chó chết, nếu không phải lúc trước ông đây thả cho mày một đường sống thì mày đã sớm đầu thai thành con súc sinh nào rồi.”
Vạn Bình vừa chửi bậy, vừa hung hăng uống một ngụm rượu lớn.
Sau khi rời khỏi khu tập trung Yến Kinh, Vạn Bích…
Không tốt lắm!
Đối với Vạn Bích mà nói, thực lực đỉnh cao cấp năm đã đến cuối, vì tránh Văn Vũ truy tìm, xóa hết mọi manh mối mà Văn Vũ có thể tìm ra, Văn Vũ cũng không dám ở lại cơ sở ngầm của hội Tam Khô.
Không biết nếu Vạn Bình biết được anh ta ở trong lòng Văn Vũ chỉ là một con cá nhỏ thì sẽ có cảm tưởng gì.
Phiêu bạc bên ngoài một mình, với thực lực của Vạn Bình cần cẩn thận một chút để không gặp nguy hiểm
Nhưng Vạn Bình hiểu rõ thực lực đỉnh cao cấp năm không thể báo thù được cho bản thân cho nên Vạn Bình vừa trở về thị trấn M, vừa ở ven đường tìm kiếm tin tức về bảo đại muốn tìm được đạo và hoặc năng lực phá vỡ giới hạn bản thân.
Chương 879 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]