Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 885: CHƯƠNG 885: TÔI MUỐN MẠNG CỦA ANH TA, NGƯỜI KHÁC TÔI MẶC KỆ 1

Từ 1 phút trước.

Văn Vũ đã thức giấc, chui ra khỏi lều vải, một tay cầm chai nước khoáng, tùy tiện lau mặt, vệ sinh cá nhân một chút, vừa đánh thức mấy hồn sủng ở bên chân.

"Dậy dậy, có người đến."

Thể chất cơ thể của Văn Vũ khiến cho năng lực cảm tri của cậu mạnh đến mức đáng sợ, cho dù là đang ngủ nửa tỉnh nửa mê, vẫn nhìn rõ mọi động tĩnh xảy ra ở phía xa như trước.

Buổi sáng sớm hôm nay, ánh sáng trắng và dao động năng lượng bùng nổ ở phía xa, thêm nữa là tiếng bước chân vội vàng và âm thanh chửi bậy quen thuộc, cho dù cách nhau khá xa, Văn Vũ cũng có thể đại khái nắm rõ chuyện gì đang xảy ra.

Nghĩ vậy, khóe miệng Văn Vũ nhếch lên, không nghĩ tới Vạn Bình này, thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại cứ xông vào.

Dù muốn cũng không nên tìm chết như vậy…

Trong lúc nhất thời, Văn Vũ chỉ có thể cảm thán vận may của mình.

Mới vừa quay về thành phố M chưa đến vài ngày, có lẽ có thể giải quyết được một mối băn khoăn của mình.

Nhìn bóng dáng quen thuộc trước mắt, Diệp Nam không biết mình nên có vẻ mặt gì.

Sau khi đứng tại chỗ sửng sốt một lúc lâu, lúc này Diệp Nam mới bảo Trương Thiệu Kiệt buông mình xuống, sau đó mang hai người Akkad và Trương Thiệu Kiệt đi tới trước mặt Văn Vũ.

"Văn Vũ, cái kia…"

"Suỵt, đợi sau khi mọi người đến đông đủ rồi nói sau."

Nói xong, Văn Vũ lập tức liếc mắt ra hiệu với ba hồn sủng.

Ba bóng dáng nho nhỏ lập tức dấy lên một trận gió lớn, phóng về phía phương hướng Diệp Nam vừa đi đến.

Bên trong núi rừng phía xa, đột nhiên vang lên tiếng kinh hô và tiếng gào thét.

Sau một lúc lâu, Độc Nhãn đã biến thành hình thái chiến đấu, trong miệng ngậm Vạn Bình với những vết thương vô cùng thê thảm và khủng khiếp, trên đỉnh đầu là Tinh và Victor, thản nhiên bước trở về.

Mà ở phía sau Độc Nhãn, luồng ánh sáng trắng kia cũng chậm rãi buông xuống từ trên không trung, ánh sáng ngọc loá mắt chậm rãi hóa thành hình dáng của Ca Tu.

"Văn Vũ."

"Đã lâu không gặp."

Văn Vũ bình tĩnh lên tiếng chào hỏi Ca Tu.

"Đến đây đi, mọi người đến đây trò chuyện đi."

Nếu cái mớ rắc rối này đã tới tìm mình, hơn nữa tham dự trong đó còn có “kẻ thù” Vạn Bình, vậy thì Văn Vũ liền dứt khoát xử lý sạch sẽ chuyện này ngay tại mảnh đất của trấn CH, coi như là giải quyết xong một mối băn khoăn.

Độc Nhãn ngậm Vạn Bình đi tới bên cạnh Văn Vũ, Văn Vũ nhìn vẻ mặt mờ mịt ngơ ngác của Vạn Bình, khóe miệng nhịn không được nhẹ nhàng nhếch lên.

E là Vạn bình cũng rất kinh ngạc với sự xuất hiện đột ngột của mình.

Nghĩ vậy, Văn Vũ không nói hai lời, hắc ám trong tay ngưng tụ thành sợi tơ, trực tiếp quấn quanh cổ Vạn Bình.

"Bụp."

Một âm thanh rất nhỏ vang lên, đầu của Vạn Bình theo đó đứt đoạn.

Sau đó, Văn Vũ không để ý tới thi thể không đầu của Vạn Bình, trực tiếp đi đến bên cạnh Vạn Bình, nhặt nhẫn không gian trên ngón tay anh ta lên.

Thủ đoạn chạy trốn của Vạn Bình không ít, nhưng mà, không có đạo cụ trong nhẫn không gian, thì anh ta có thể chạy đến chỗ nào?

Làm xong việc này, lúc này Văn Vũ mới chỉ huy Độc Nhãn đè thi thể của Vạn Bình lại, phòng ngừa Vạn Bình đột nhiên sống lại, sau đó quay đầu, nhìn về phía Ca Tu.

Toàn trường nhất thời lâm vào yên tĩnh.

Lúc Diệp Nam dẫn đường chạy đến chỗ này của Văn Vũ, toàn bộ thế cục lại một lần nữa xảy ra sự lệch hướng.

Bắm tay ai lớn, thì chính là lão đại, đây mới là đạo lý của thế giới này —— vừa rồi, nắm tay của Ca Tu lớn nhất, cho nên Ca Tu muốn giết ai, thì có thể đuổi theo phía sau mông người đó.

Mà hiện tại, quyết định toàn bộ sự phát triển ở nơi này, đã biến thành Văn Vũ.

Không chỉ có Diệp Nam trong lòng không yên, mà ngay cả bản thân Ca Tu cũng tràn đầy cảm xúc —— nếu Akkad thật sự ôm lấy cái đùi Văn Vũ này, vậy thì lần này, Ca Tu chỉ sợ thật sự sẽ phải tay không mà về.

"Sao anh lại rời khỏi Yến Kinh?"

Văn Vũ một bên chú ý trạng thái của Vạn Bình, một bên trò chuyện với Ca Tu.

Diệp Nam và Vạn Bình ở Thành phố M, việc này cũng không có gì lạ, dù sao nơi này là quê nhà của hai người.

Nhưng Ca Tu xuất hiện ở nơi này, lại làm cho Văn Vũ có chút khó hiểu.

Nghe được câu hỏi của Văn Vũ, Ca Tu hơi ngừng một chút, sau đó giơ tay lên, chỉ chỉ Akkad và Vạn Bình ở trên mặt đất.

"Tôi tới giết anh ta, còn có anh ta."

"A?"

Văn Vũ nhíu mày.

"Vì sao? Không ý gì khác, chỉ là tò mò mà thôi."

"Tội ác tày trời, nên xử tử…"

Một cái cớ hoàn mỹ, Văn Vũ bị nguyên nhân này khiến cho không nói nên lời.

Sau một lúc lâu, Văn Vũ cười khổ nói một câu với Ca Tu: "Anh sống thật mệt…"

Trừng ác dương thiện, điều này ở trong mắt Văn Vũ, tuyệt đối là một chuyện hết sức mệt mỏi.

*Trừng ác dương thiện: trừng phạt cái ác, đề cao cái thiện

Nói đến đây, Văn Vũ cũng không hỏi lại Ca Tu nữa, ngược lại đi tới trước thi thể của Vạn Bình, nghiêm túc quan sát trạng huống của Vạn Bình.

Chương 885 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!