Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 886: CHƯƠNG 886: TÔI MUỐN MẠNG CỦA ANH TA, NGƯỜI KHÁC TÔI MẶC KỆ 2

Người này có kỹ năng trọng sinh, Văn Vũ đương nhiên là biết rõ, lần trước chính là bị loại kỹ năng Trọng sinh này đánh cho trở tay không kịp, lúc này đây, nói gì đi nữa Văn Vũ cũng sẽ không phạm lại sai lầm này một lần nữa.

Đơn giản mà nói, chỉ là canh xác thôi, vừa vặn, hiện tại Văn Vũ đang có thời gian rảnh, bỏ ra vài ngày canh giữ thi thể của Vạn Bình cũng không có gì đáng ngại lắm!

Ca Tu ở bên cạnh thấy được hành động của Văn Vũ, mở miệng nói.

"Quân đội có lập hồ sơ các kỹ năng của Vạn Bình, Tam Hồn Bất Diệt Thể (Cấp S, năng lực bị động): lúc ký chủ tử vong, sẽ lập tức tiêu hao một hồn trong cơ thể, sau đó sẽ trọng sinh trong vòng 1 ngày! Ký chủ có thể tự khống chế thời gian trọng sinh, nhưng xin lưu ý, một hồn tiêu hao ngẫu nhiên, rất có khả năng sẽ tiêu hao chủ hồn, nếu chủ hồn bị lựa chọn, ký chủ sẽ bị hồn phụ chiếm lấy.

Từ đó trở thành một quái vật chỉ biết giết chóc không có ý thức tự chủ!"

"Anh ta có thể tự do khống chế thời gian sống lại, nhưng mà nhiều nhất chỉ có thể là một ngày, hiện tại trong thân thể của anh ta còn hai hồn, chỉ cần các anh đợi hai ngày, Vạn Bình chắc chắn phải chết."

"Cảm ơn."

Văn Vũ không khách khí tiếp nhận hành động tốt bụng của Ca Tu.

Có điều, đối với loại người trực tiếp như Ca Tu mà nói, bán cho Văn Vũ một cái nhân tình, vậy thì nhất định là có chuyện muốn nhờ.

Quả nhiên, Văn Vũ mới vừa mới nói cảm ơn không quá hai giây, Ca Tu lập tức chỉ chỉ đám người Diệp Nam ở bên cạnh.

"Vậy nếu bây giờ tôi giết bọn họ, anh có quan tâm không?"

"Quan tâm? Sao tôi lại phải xen vào?"

Văn Vũ nhướng mày, lắc đầu, vô cùng kiên định nói ra đáp án của mình.

Câu trả lời này, khiến cho Ca Tu vui vẻ, lại làm cho đáy lòng ba người Diệp Nam trầm xuống.

Nhìn thấy Diệp Nam nhíu mày, khóe môi hơi mấp máy, muốn nói cái gì đó, Văn Vũ quyết đoán quơ quơ ngón trỏ, cắt ngang lời nói của Diệp Nam.

"Anh chạy đến đây, không phải là muốn tìm sự che chở của tôi sao? Có điều đáng tiếc, tôi không có liên quan gì đến chuyện này, anh ta muốn giết anh, tôi có thể giữ được anh nhất thời, nhưng không bảo vệ được anh cả đời, tôi cũng đâu thể vì giao tình ít ỏi của chúng ta mà giết Ca Tu được? Tôi và anh ta cũng không oán không thù."

"Cho nên, cho dù các anh chạy đến trước mặt tôi, tôi cũng không muốn tham dự vào chuyện lộn xộn này của các anh."

Nói xong, Văn Vũ chỉ chỉ Vạn Bình trên mặt đất.

"Lúc này, tôi chỉ muốn mạng của anh ta, người khác tôi mặc kệ!"

Logic vô cùng đơn giản, các người có thù oán, thì tự đánh nhau, tự lo sống chết, tôi chỉ quan tâm đến kẻ thù của mình, người khác không liên quan gì đến tôi.

Sau khi Văn Vũ tỏ rõ thái độ, Ca Tu lập tức phản ứng lại.

Ánh sáng trắng trên người lập tức bắt đầu lóe ra, cảm giác nguy cơ thật lớn giống như sóng lớn mãnh liệt đánh thẳng vào ba người Diệp Nam.

"Từ từ, Văn Vũ, không phải là anh đã nói sẽ giết chết Vạn Bình trước mặt tôi sao?"

"Tôi đã giết chết anh ta."

Văn Vũ chỉ chỉ thi thể Vạn Bình trên mặt đất, quyết đoán nói.

Tiếp đó, Văn Vũ giống như nghĩ tới điều gì, trong tay tràn ngập hắc ám, nháy mắt bao phủ bia mộ của Tôn Thụy Tinh ở cách đó không xa.

Ở nơi hoang tàng này, cũng chỉ có bia mộ của lão Tôn mới có thể khiến cho Văn Vũ để ý một chút .

Làm xong toàn bộ những việc này, Văn Vũ gật gật đầu, rồi mới làm một động tác "Mời" với Ca Tu.

"Mời anh tiếp tục…"

"Lão Diệp, làm sao bây giờ? Chỗ dựa vững chắc mà anh nương nhờ thật là không đáng tin!"

Trương Thiệu Kiệt vừa nhìn chằm chằm vào áp lực thật lớn đến từ Ca Tu, vừa căm giận phàn nàn với Diệp Nam.

"Tôi làm sao biết văn Vũ đột nhiên lộng như vậy vừa ra."

“Hắc, tôi còn tưởng rằng anh và anh ta có nhiều giao tình lắm, thấy chết không cứu mà cũng gọi là có giao tình? Hiện tại xem ra nhân duyên của anh cũng không tốt lắm. Ngẫm lại làm sao bây giờ đi!"

Trương Thiệu Kiệt bảo vệ chặt chẽ thân thể Diệp Nam và Akkad, tay phải đánh mạnh ra, nháy mắt đánh nát ba viên đạn ánh sáng của Ca Tu, nhưng mà, đây chỉ là món khai vị.

Giây tiếp theo, ánh sáng thánh trên người Ca Tu phát lên, một hư ảnh cực lớn của thiên sứ lan ra từ phía sau của Ca Tu, ánh sáng thánh vô tận lan ra.

Lập trường năng lượng nóng rực sáng ngời dường như muốn đốt cháy tất cả các thành phần trong không khí, cảm giác nguy hiểm cực lớn khiến Trương Thiệu Kiệt ngậm miệng ngay lập tức.

Phía sau truyền đến giọng nói gấp gáp của Diệp Nam.

“Thiệu Kiệt, chống đỡ hắn 10 giây, tôi mở một nơi trú ẩn ở không gian kỳ dị, chúng ta trốn vào trong đó trước rồi nghĩ cách sau.”

“10 giây…cmn cậu đúng là đánh giá cao ông đây quá rồi…”

Trương Thiệu Kiệt cảm thấy chua xót trong lòng, nhưng động tác trên tay không ngừng chút nào, dùng sức nắm chặt tay, giây tiếp theo, cơ bắp của Trương Thiệu Kiệt gợn lên như sóng.

“Gràooo!”

Một tiếng gầm không giống tiếng người phát ra từ miệng của Trương Thiệu Kiệt. Cùng với tiếng gầm như sấm, cơ thể của anh ta đột nhiên thay đổi.

Chương 886 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!