Được rồi, Văn Vũ bị dây yêu thông thiên khinh thường.
Nhưng mấy chuyện này không quan trọng!
Điều quan trọng là, mấy thứ bên ngoài toàn bộ là của Văn Vũ rồi!
Thấy ánh sáng tím trên đầu của dây yêu thông thiên đã bắt đầu nhấp nháy, sau đó một vòng tròn được vẽ trên cánh cổng đen tuyền, Văn Vũ dứt khoát quay người, một bên triệu hồi Victor, một bên đi về phía vườn thực vật dưới cấp S mà mình đi qua lúc nãy.
Cấp bậc từ thấp tới cao, quét khắp nơi, không buông tha chỗ nào!
Đây chính là suy nghĩ lúc trước của Văn Vũ!
Thu hoạch tại dược viên tử đúng là nhiều hơn so với xưởng rèn. Trong tình hình này, lòng tham của Văn Vũ đã bộc phát.
Cả khu vườn đều bị Văn Vũ làm dấu, ai dám vuốt râu cọp? Thật là ngại quá, lúc này Văn Vũ tuyệt đối không chần chừ mà xử chết tên đó tại chỗ!
Đứng trước lợi ích, con người Văn Vũ hoàn toàn không nói lý lẽ!
Dây yêu thông thiên đã kết nối với vị trí bàn tay của Văn Vũ, nhưng cũng không thể đủ kiểm soát hành động của cậu. Dây yêu thông thiên giống như một sợi dây chun có thể kéo dài vô hạn, có thể kéo dài bao xa và giới hạn của nó là gì, những thứ này Văn Vũ vẫn chưa tìm hiểu.
Nhưng chí ít, dây yêu thông thiên gửi linh thảo và đơn dược ở cấp nội tình, vốn cũng không ảnh hưởng hành động của Văn Vũ ở phía xa. Còn điểm kết nối trên cánh tay với dây yêu thông thiên cũng không có cảm giác gì không hợp.
Thảnh thơi đi dạo trong vườn thuốc của Nặc Đại, Văn Vũ ngửi mùi thơm thoang thoảng trong không khí, mùi của thảo dược khiến Văn Vũ cảm giác lâng lâng. Dù tạm thời không có linh thảo và đơn dược của cấp nội tình, mấy thứ trước mặt cũng coi như thu hoạch lớn rồi!
Hành trình trở về rất ngắn, Văn Vũ cố tình tăng tốc, chưa tới 20 phút đã đi xa khỏi cánh cổng của vườn thuốc.
Tổng diện tích của tầng thứ 4 của Thiên cung không nhỏ, ít ra cũng không hơn tầng thứ 2 của Thiên cung.
Có thể bây giờ ít chức nghiệp giả đi vào tầng thứ 4 của Thiên cung. Cộng thêm tổng diện tích khổng lồ, một tòa nhà có diện tích hàng trăm ngàn mét vuông lại càng không đáng để mắt tới.
Lúc Văn Vũ đi tới cửa vườn thuốc, nhìn thấy Độc nhãn và Tinh lười biếng nằm mọp dưới đất. Độc nhãn lại một lần nữa triển khai công tác giáo dục cho Tinh.
“Khụ khụ.”
Ho nhẹ vài tiếng, coi như tuyên bố tới lượt mình, thấy Độc nhãn và Tinh đứng trước vườn thuốc giống như duyệt binh. Văn Vũ mỉm cười và sờ đầu của Độc nhãn, lại thay đổi sự sắp xếp cho hồn sủng.
“Độc nhãn đi theo tao, một mình Tinh canh cửa.”
Đối mặt với vườn thuốc của Nặc Đại, Văn Vũ vốn theo nguyên tắt quét sạch, 2 hồn sủng canh cửa chỉ điều một con đi. Đây là cách hiệu quả nhất – Với thực lực củav Độc nhãn và Tinh, một con canh cửa hay 2 con canh cửa cũng không có khác biệt gì lớn.
Đợi tới khi Độc nhãn thè lưỡi chạy tới bên cạnh mình, Văn Vũ mới cưỡi lên Độc nhãn biến hình lớn, trong lòng ôm Victor, lại đi vào trong khu vườn.
“Dừng, chính là nơi này!”
Thấy khu linh thảo thực vật dưới cấp S ở phía xa giống như cánh đồng ruộng, Văn Vũ dứt khoát kêu Độc nhãn dừng. Sau đó 2 hồn sủng truyền làn sóng tinh thần.
“Nhổ, tốt nhất là nhổ từng cái một, có thể ăn thì chúng mày cứ ăn, không ăn được thì chất thành đống, chút nữa đem về.”
“Được thôi.”
Có chủ ắt có người làm, dưới sự soi sáng của Văn Vũ trong thời gian dài, Victor may mắn mà nói vẫn có thể duy trì tinh thần kiêu ngạo trước mặt đồ tốt, nhưng Độc nhãn thì khác.
Tên này hận không thể lấy tất cả những thứ tốt đẹp của thế giới này làm của riêng.
Thấy Độc nhãn không nói gì, vặn vẹo thân hình to lớn, lao đầu vào đống hoa cỏ. Văn Vũ thả Victor xuống, cũng không màng Victor xoè mấy cái đuôi. Cậu đứng yên tại chỗ không biết là làm dáng cho ai xem, trực tiếp chạy nhanh vào vườn thuốc.
Thuỷ linh thảo (vật phẩm cấp B): bên trong chứa thuộc tính linh khí, có thể dùng làm nguyên liệu bào chế cho hầu hết các loại thuốc trị thương (hoặc thuốc viên).
Thuỷ thuộc tính linh khí? Đó là thứ gì vậy?
Vô dụng! Đồ bán lấy tiền! Có thể bán cũng không bán được nhiều tiền!
Rễ địa hoàng (vật phẩm cấp A): Linh thảo đặc sản của đại thế giới Tiên hiệp, trực tiếp dùng để chữa lành nội thương trên cơ thể, cũng có thể phối với các vị thuốc vật phẩm dược liệu khác.
Cái này cũng có chút tác dụng. Nhưng nội thương là gì?
Suy nghĩ nửa ngày trời, Văn Vũ cũng không nghĩ ra nội thương rốt cuộc là thứ gì, cậu dứt khoát không nghĩ nữa, trực tiếp nhét rễ địa hoàng giống như khoai tây vào miệng.
Còn đơn dược tinh chế?
Văn Vũ cũng không có tâm tư đi học tay nghề khác.
Vị đắng và hơi tanh trào ra từ vị giác, Văn Vũ chỉ cảm thấy mình vừa ăn phải hoàng liên.
Cũng may, cảm giác này đến nhanh rồi đi cũng nhanh. Đợi tới lúc rễ địa hoàng hoá thành chất lỏng chảy vào trong cơ thể của Văn Vũ. Cậu chỉ cảm thấy dòng chảy ấm áp từ bụng truyền khắp người.
Năng lượng ấm áp di chuyển qua lại trong khớp xương và mô cơ của Văn Vũ. Nhưng chưa đầy một giây, dòng chảy ấm áp đã biến mất.
Cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể, trong đầu Văn Vũ chợt hiểu ra một điều.
Cái gọi là nội thương, chắc là vết thương bên trong cơ thể, vết thương nhỏ mà mình vốn không để ý.
Chương 926 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]