Vết thương nhỏ xem ra không có gì lợi hại, cũng không làm tiêu hao bất kỳ sức chiến đấu của Văn Vũ, nhưng chung quy cũng là vết thương. Giống như mao mạch trong cơ thể người bình thường bị vỡ, có thể máu sẽ không chảy, cảm giác đau cũng không có. Nhưng về bản chất, nó vẫn là một loại vết thương.
Rễ địa hoàng này chính là có tác dụng chữa lành những loại vết thương này.
Nhặt rễ địa hoàng từ dưới đất lên, nhìn củ khoai tây nhỏ cỡ ngón tay cái trong tay, Văn Vũ cho ngay vào miệng.
Tuy không biết hiệu quả của thứ này có trùng lặp với thuốc trị liệu hay không, nhưng nó có tác dụng là một sự thật không thể chối cãi.
Nếu đã có ích thì cứ ăn vào, còn chờ cái quái gì nữa?
Nhưng mùi vị này quả thật khiến Văn Vũ không dám khen…
Giống như chuột gặm, Văn Vũ nháo nhào đi khắp khu vực vườn thuốc cấp S. Bất cứ thứ gì lọt vào mắt dọc đường đều không buông tha, Văn Vũ đều thu hết vào trong túi.
Trên đường đi, Văn Vũ liên tục nhìn thấy Độc nhãn 5 lần, Victor 2 lần, 2 hồn sủng đều giống nhau. Ngay cả Victor kiêu ngạo lúc nãy cũng biến thành trạng thái chiến đấu khổng lồ, chỉ để mở rộng dung tích da bụng của mình.
Miệng của 2 hồn sủng đầy hoa cỏ khiến Văn Vũ cảm thấy rất buồn cười.
Cậu bước tới điều tra thảo dược trong miệng của Độc nhãn, đa phần đều là thảo dược trị thương, còn một số loại lạ lạ nhưng cũng là vật phẩm thực vật vô hại với cơ thể.
Dạ dày của Độc nhãn quả thật không tệ, hơn nữa đúng là cái gì cũng dám ăn!
Trong ‘sách hướng dẫn’, Văn Vũ cũng an tâm một chút về bản chất của Độc nhãn.
Sau khi lang thang gần hết khu vườn, sau khi để lại một mớ hỗn độn, cuối cùng thì Văn Vũ cũng tìm được bảo bối tốt nhất trong khu vườn!
Viêm quang thảo (vật phẩm cấp S).
Viêm quang thảo (vật phẩm cấp S): bên trong chứa phần lớn năng lượng hoả thuộc tính, có thể dùng luyện thành các vật phẩm tấn công hoả thuộc tính, hoặc thêm năng lượng hoả thuộc tính vào vũ khí bảo hộ, hoặc trực tiếp nuốt xuống. Sau khi trực tiếp nuốt vào, năng lượng hoả thuộc tính trong viêm quang thảo sẽ tôi luyện trong ký chủ. Sau khi chịu đau đớn nhất định, tăng tính cưỡng chế giới hạn trên của thể chất cơ thể - 1 điểm.
Tăng tính cưỡng chế giới hạn trên của thể chất cơ thể - 1 điểm.
Giá trị nàyxem ra thật sự thê lương.
Từ mô tả của viêm quang thảo cho thấy, cũng không khó để phát hiện kỹ năng phá vỡ giới hạn hoặc vật phẩm rốt cuộc đáng quý biết bao!
Nhìn khu vực rộng lớn trước mặt, có hơn một ngàn viêm quang thảo, Văn Vũ sờ cằm. Cậu suy nghĩ một lúc, dứt khoát truyền làn sóng tinh thần cho Độc nhãn và Victor.
“2 chúng mày chạm vào thứ vật phẫm có tên viêm quang thảo, đừng ăn vội, nói cho tao phương hướng, tập trung lại rồi cùng nhau chia.”
“Biết rồi lão đại.”
“Meo, gặp khó rồi, đại gia còn chưa có năng lực phá giới hạn, chút nữa phải ăn một chút.”
Xem ra Victor đã phát hiện viêm quang thảo.
“Yên tâm, có phần của mày mà!”
Cách chia của Văn Vũ cũng vô cùng đơn giản. Trước tiên, bản thân chắc chắn là không cần, có dây yêu thông thiên trong tay, cậu cơ bản không cần phải lãng phí viêm quang thảo.
Còn bàn tiệc cho Độc nhãn và dây yêu thông thiên hiệu quả như nhau.
Vô Diện thì càng không cần phải nói. Nó không phải hồn sủng thuộc thể chất cơ thể.
Còn lại, chỉ có Tinh và Victor.
Không, còn một tên nữa.
Nghĩ tới đây, Văn Vũ chậm rãi đi lên trước, rút một viêm quang thảo từ dưới đất lên, từ từ đưa cho tiểu linh thú.
“Răng rắc.”
Nước màu đỏ nhạt bắn tung toé, thậm chí còn văng lên mặt của Văn Vũ, khiến cậu có cảm giác bỏng rát nhẹ.
Tiểu linh thú há to miệng, chưa tới 3 giây thì đã nuốt trọn viêm quang thảo vào bụng. Sau đó cơ thể vốn đen đúa từ từ chuyển sang màu đỏ.
“Đau không?”
“Cũng tạm ổn, có hơi nóng thôi.”
Giọng nói non nớt vọng lại làm Văn Vũ yên tâm.
Không cần tới 10 giây, màu đỏ từ từ tan dần. Trong sự quan sát của Văn Vũ, thể chất cơ thể của tiểu linh thú quả thật có thăng cấp một chút.
Nhưng như vậy thì có ích gì?
Tiểu linh thú và Văn Vũ cộng sinh. Cậu không chết, tiểu linh thú mãi mãi không chết. Còn cơ thể của tiểu linh thú hoàn toàn không có bất kỳ sức chiến đấu. Điều này dẫn đến tăng giới hạn trên của thể chất cơ thể cho tiểu linh thú và Văn Vũ có gì khác biệt…
Không, vẫn có chút khác biệt. Chính là giới hạn trên của thể chất cơ thể của tiểu linh thú được tăng lên, cần Văn Vũ vào trạng thái chiến đấu mới có thể sử dụng, không giải thích tác dụng phụ.
Điều này rất ngượng ngùng.
Cho nên Văn Vũ lại dùng cái chập chờn đó.
Giống như hỏi một cách thờ ơ.
“Ngon không?”
“Khó nuốt, vừa đắng vừa chát, còn nóng miệng.”
Tiểu linh thú trả lời rất thành thật.
“Ừm, chút nữa lão đại tìm món ngon hơn cho ngươi ăn. Mấy thứ làm mất hứng này chúng ta không ăn nữa!”
Nửa tiếng sau, khu vườn của Nặc Đại bị Văn Vũ và 2 hồn sủng chà đạp hỗn độn, cuộc càn quét ngắn hạn đã kết thúc.
“Thuỷ linh thảo, vô dụng.”
Chương 927 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]