Bộ xương khô vẫn chưa dừng ở đó.
“Mặc Huyền đại nhân đã chết bên ngoài thành Lăng Vân trong cuộc chiến hủy diệt thế giới. Sau khi sống lại, lập tức tiến vào phủ thành chủ, tổ chức đại cục cho toàn thành Lăng Vân. Bây giờ chắc Mặc Huyền đại nhân rất bận, nếu không phải tổ chức và cá nhân mạnh nhất của thế giới khác tới thăm hỏi, anh cũng không vào được phủ thành chủ đâu.”
Dao động khí tức của Đường Hạo Phi dĩ nhiên không cần phải nói, hôm đó tình báo của cấp dưới ở Thiên cung, thông qua hệ thống tình báo của Vạn Tiên Minh truyền đến, sự phân bố mọi thế lực của loài người ở thành Lăng Vân cũng không còn là bí mật nữa.
“Tuy anh rất mạnh, nhưng tôi hy vọng lúc anh gặp Mặc Huyền đại nhân, có thể duy trì sự tôn trọng nên có. Ừm, anh hiểu mà. Tuy sức mạnh của quả cầu linh hồn khiến chúng ta sống lại lần nữa, nhưng chết đi sống lại mới hiểu sự quý giá của cuộc sống. Chúng ta cần phải hỗ trợ và các anh, cũng cần sức mạnh của chúng tôi, liên minh giữa chúng tôi và các anh cũng là chuyện tốt.”
Ngay cả người giữ thành của đại thế giới Tiên hiệp cũng hiểu rõ ý nghĩa của liên minh – không có xung đột lợi ích, loài người vẫn cần khoa học kỹ thuật của đại thế giới Tiên hiệp. Đại thế giới Tiên hiệp cũng cần sứ mạnh của chức nghiệp giả loài người. Hơn nữa 2 bên có chung một kẻ địch.
Không có gì thích hợp hơn thế lực hợp tác giữa thổ dân của đại thế giới Tiên hiệp và chức nghiệp giả.
Đường Hạo Phi vội gật đầu đáp lại, còn bộ xương khô cũng vui vẻ nói thêm với anh ta một hút - Lão Đường rất nhiệt tình, rõ ràng có thực lực phi thường nhưng cũng sẽ không khoe mẽ với kẻ yếu.
Đối xử tử tế với mọi người thì hầu hết mọi người sẽ đáp lại bằng sự tử tế. Đây là chuyện bình thường.
“Tới rồi.”
Cuộc trò chuyện vui vẻ không kéo dài được bao lâu. Lúc bộ xương khô dẫn Đường Hạo Phi tới tòa nhà trung tâm của phủ thành chủ, hành vi soạn tình báo của anh ta dĩ nhiên cũng bị chấm dứt.
Cánh cửa gỗ rắn chắc được chạm trổ rồng phượng phía trước từ từ kéo ra, sau đó Đường Hạo Phi nhìn thấy một bóng dáng cao lớn mặc áo choàng đen, trên áo choàng có thêu 4 sợi chỉ vàng.
Vô Diện râu trắng như thư sinh cổ đại, trừ vẻ mặt hơi tái nhợt, những thứ khác đều không khác mấy so với loài người. Ừm, vóc dáng thì cao hơn loài ngườ Trái đất một chút.
Nhưng đối mặt với Đường Hạo Phi cao lớn, những khác biệt này hoàn toàn không đáng kể.
Có lẽ nghe thấy tiếng gõ cửa, bóng người cao lớn ngồi sau cánh cửa chậm rãi ngẩng đầu, khoé miệng xinh đẹp nhẹ nhàng giương lên độ cong.
Tiếng hoa trôi chả là từ miệng của người này.
“Chắc anh chính là đại diện của quân đội Hoa Hạ phải không? Rất vui được gặp anh, anh có thể gọi tôi là Mặc Huyền.”
Lão Đường đứng ở cửa chậm rãi nheo mắt.
Không có anh ta, tên nhóc Mặc Huyền này, trên người cứ truyền tới một sự áp lực khi có khi không – Áp lực này vốn không lớn nhưng đã đủ khủng khiếp rồi!
Ở Trái đất, không còn tồn tại bất kỳ dạng sinh mệnh nào, có thể mang đến cảm giác này cho lão Đường – Văn Vũ cũng không có!
Cho nên suy đoán thực lực đơn giản khác thường dễ dàng xuất hiện trong đầu của Đường Hạo Phi.
Thực lực của Mặc Huyền, còn mạnh hơn cả Văn Vũ. Dựa vào thực lực của Vô Đạo Tử vừa giao chiến lúc nãy mà suy đoán, thực lực của Mặc Huyền chắc là cao gấp 5 lần Vô Đạo Tử!
Người mạnh nhất trong trong đại thế giới Tiên hiệp…
Cái tên này đột nhiên xuất hiện trong đầu của Đường Hạo Phi. Lúc này, anh ta hiểu cái gì gọi là ‘danh bất hư truyền’.
Chỉ đáng tiếc…
Thử thách khiêu chiến giả không hề phát ra tiếng chuông báo động!
Điều này cũng có nghĩa là, Mặc Huyền trước mặt, cơ bản không đáng tự mình ra tay – thực lực 2 bên chênh lệch không nhỏ…
Đường Hạo Phi chậm rãi nhếch khóe miệng, nhe hàm răng trắng bệch.
“Thành chủ Mặc Huyền, tại hạ là Đường Hạo Phi, trình tự số một của loài người Trái đất.”
Ngồi trên chiếc ghế gỗ cách Mặc Huyền 5m, Đường Hạo Phi bưng đồ uống người phục vụ mang tới và nhấp một ngụm.
Mùi vị ngọt ngào lấp đầy vị giác.
“Mùi vị không tồi.”
Đường Hạo Phi tấm tắc khen ngợi, trong quá trình giao lưu giữa hai bên, nói nhiều điều tốt đẹp thì cũng là chuyện tốt.
Mặc Huyền lại thở dài: “Đáng tiếc thật, sau khi tôi sống lại, vân trà trong thành đều bị hong khô đến hỏng, nếu không thì lấy vân trà ra chiêu đãi trình tự số 1 của Trái đất mới là chuyện nên làm.”
Thở dài xong, đột nhiên Mặc Huyền thay đổi biểu cảm, dáng vẻ mạnh mẽ kiên cường.
“Lúc nãy nghe người của tôi nói, lần này anh tới tìm tôi là muốn liên minh gì đó hả?”
Thấy Đường Hạo Phi gật đầu, Mặc Huyền trực tiếp đưa tay lấy ra một tập văn bản giấy đặt lên bàn, trực tiếp đưa tới trước mặt Đường Hạo Phi.
“Liên minh là chuyện quan trọng. Cấp trên cho tôi toàn quyền phụ trách chuyện này. Trong thời gian ngắn, tôi cũng chỉ có thể nghĩ ra mấy điều này, anh xem trước đi.”
Nhìn tờ giấy trước mặt, thỏa thuận hợp tác liệt kê 208 điều rõ ràng rành mạch, đột nhiên trên đầu của Đường Hạo Phi có vạch đen.
Thời gian ngắn mà anh có thể nghĩ ra mấy điều này, sao anh không lên trời luôn đi?
Chương 978 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]