Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 979: CHƯƠNG 979: MẶC HUYỀN 2

Liên minh là chuyện rất đơn giản. 2 bên có chung chí hướng, trừ khi một bên hoàn toàn mất lý trí, nếu không thì liên minh sẽ không có gì trở ngại.

Nhưng điều thật sự rắc rối là vấn đề phân chia lợi ích sau khi liên minh.

Đơn giản mà nói, loài người cần có khoa học kỹ thuật của đại thế giới Tiên hiệp, mặt nào cũng cần. Còn đại thế giới Tiên hiệp cần càng nhiều chiến sĩ mạnh, với điểm tích luỹ, mặc tinh, thậm chí quyền sử dụng cột đá trao đổi. Thổ dân của đại thế giới Tiên hiệp đã không cần dùng cột đá trao đổi. Có vẻ như nhu cầu của 2 bên không xung đột, nhưng câu hỏi ai trả giá nhiều hơn và ai trả giá ít hơn đã đủ để Đường Hạo Phi và Mặc Huyền cãi cọ nhau trong một thời gian dài.

Đường Hạo Phi và Mặc Huyền đang tiến hành thảo luận sâu hơn về chuyển giao khoa học kỹ thuật và giao dịch vật liệu xây dựng cấp 10 của đại thế giới Tiên hiệp, Văn Vũ thong thả đi bộ trên đường lớn của thành Lăng Vân.

Cậu ngẫu nhiên mở nhẫn không gian, nhìn ‘đồ chơi nhỏ’ lung linh trước mặt, đột nhiên khoé miệng của Văn Vũ nở ra một nụ cười hài lòng.

“Đồ chơi của anh, bảo bối của tôi…”

Đối với đồ của đại thế giới Tiên hiệp, sau khi đi dạo đơn giản, Văn Vũ lập tức bắt đầu cuộc mua sắm lớn.

Bãi tập chiến đấu ảo? Đã từng thấy toàn bộ hơi thở toàn bộ cảm xúc chưa? Ít ra Văn Vũ cũng chưa thấy.

Nhưng đây chỉ là một trong giáo cụ cần chuẩn bị cần thiết cho lứa tuổi từ 10 đến 15 của đại thế giới Tiên hiệp.

Mặt dây chuyền chống trọng lực tương đương với bao cát trên Trái đất. Điều khác biệt là vật này có thể tự cung cấp trường trọng lực đáng sợ, dùng để làm cho thổ dân của đại thế giới Tiên hiệp nhanh chóng quen với thể chất cơ thể dâng đột ngột trong người.

Thứ này ở đại thế giới Tiên hiệp thuộc về đồ dùng thể thao…

Máy thăm dò sức chiến đấu?

Đồ đơn giản này, cột đá trao đổi cũng có thể lấy ra trao đổi.

Nhưng thứ được bán ở đây là thuộc về hàng hóa cao cấp không thể được cung cấp bởi cột đá trao đổi. Thậm chí có thể thăm dò thể chất cơ thể tỉ mĩ hiện bằng một chữ số, và giới hạn trên cao tới 30.000 điểm!

Hơn nữa, ở đây thì Văn Vũ cũng không cần tốn điểm tích luỹ, chỉ cần tiêu một số tiền ảo mà cậu không thể nhìn thấy hoặc chạm vào.

Còn về khai sáng có giá trị nhất, Văn Vũ vội vàng thu hoạch, trực tiếp quét sạch cửa hàng đồ dùng cho mẹ và bé trên phố!

Dây yêu thông thiên hối thúc ‘mau lên đi, mau lên đi’, lúc này Văn Vũ mới dừng hành vi ‘người quê mùa’ của mình.

Dùng người nhà quê vào thành phố để hình dung trạng thái lúc này của Văn Vũ cũng không thích hợp, làm gì có người nhà quê nào có tiền hơn Văn Vũ!

Vào cửa, một câu đơn giản ‘tải hết lên’ đủ chứng minh sự hào phóng của Văn Vũ lúc này.

Sự giễu cợt của dây yêu thông thiên cũng không thể ảnh hưởng đến tâm trạng của Văn Vũ lúc này.

Một ca khúc ngắn bất chợt vang lên, tâm trạng của Văn Vũ vui sướng hỏi dây yêu thông thiên.

“Đúng rồi, tiếp theo nên đi đâu?”

“Bên kia.”

Dây yêu thông thiên không lưu luyến mà chỉ một hướng cho Văn Vũ, sau đó mới phản ứng lại.

“Sao vậy? Không đi nơi khác hả?”

“Trước tiên không đi, không buông bỏ nhẫn không gian được.”

Đáp án của Văn Vũ không hề có khe hở.

“Coi như làm xong chuyện rồi…”

Dây yêu thông thiên vừa cảm thán vừa bay nhanh chỉ về hướng mình chỉ lúc nãy.

“Chính là ở đó! Chính là ở đó! Mau lên!”

Trong phủ thành chủ.

Đường Hạo Phi và Mặc Huyền bàn xong điều khoản thứ 10, miệng khát khô nên uống cạn thức uống đặt bên cạnh, đồng thời lau mồ hôi không ngừng tuôn.

Vỏn vẹn 10 điều khoản, trừ việc khiến Đường Hạo Phi khẳng định một lần nữa bản thân chắc chắn không thích hợp trở thành một nhà ngoại giao, tất cả những gì còn lại là nỗi sợ hãi về chuyện sẽ xảy ra tiếp theo.

Vì mấy điều khoản còn lại còn tới 198 điều lận…

Mặc Huyền ngồi ở ghế chính ngược lại rất háo hức, chỉ vào điều khoản thứ 11 rồi tiếp tục phát biểu đề nghị của mình.

Mặc Huyền không thấy nội tâm sâu thẳm của Đường Hạo Phi, lúc này anh ta muốn xé cái tên mặt trắng vạm vỡ này ra thành trăm mảnh.

“Đường? Đường? Cậu có suy nghĩ gì về điều khoản này không?”

Tiếng gọi nhẹ nhàng đối với Đường Hạo Phi mà nói thì không kém gì tiếng gầm thét của ma vật. Đường Hạo Phi nặng nề nuốt nước bọt, dùng sức cầm tài liệu bên cạnh lên rồi đọc từng chữ một.

Lúc Đường Hạo Phi đang đau đầu nhức óc với các điều khoản khác nhau trong tập tài liệu.

“Tùng… tùng… tùng…”

Tiếng gõ cửa vang lên giòn giã, trong tay của Đường Hạo Phi không khác gì nốt nhạc cứu mạng.

“Thành chủ Mặc, anh xem…”

Lão Đường nhìn Mặc Huyền, ra hiệu Mặc Huyền là anh có chuyện cần xử lý trước, tuyệt đối đừng lo cho tôi.

Mặc Huyền thấy biểu cảm của Đường Hạo Phi thì đột nhiên hiểu chuyện. Anh ta cười ra hiệu Đường Hạo Phi tiếp tục đọc tài liệu trên tay, lúc này Mặc Huyền gõ nhẹ lên bàn.

“Mời vào.”

“Cót két.”

Cánh cửa gỗ phát ra âm thanh giòn giã, trong mắt Đường Hạo Phi và Mặc Huyền, bước chân nóng vội của một tên lính xương khô mặc quân phục của đại thế giới Tiên hiệp, anh ta háo hức bước vào.

Chương 979 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!