Virtus's Reader
Trò Chơi Cùng Các Tiên Tử

Chương 370: CHƯƠNG 1294: SỰ KHÁC BIỆT GIỮA NGƯỜI VỚI NGƯỜI

Chương 1294: Sự khác biệt giữa người với người

Chương 1294: Sự khác biệt giữa người với người

Miếu Phong Quân nghi ngờ nhìn chằm chằm Lý Mộc Dương, ánh mắt quét từ trên xuống dưới như thể đây là lần đầu tiên gặp Lý Mộc Dương.

Lão ma đầu có hiểu biết sâu rộng này hiếm khi lộ ra biểu cảm kinh ngạc.

"Ngươi đã lấy được Hồng Tà Linh? Nếu ngươi đã lấy được Hồng Tà Linh, vậy cũng không cân sợ nữa.”

"Tộc Tà Mạch cầm Hồng Tà Linh trong tay, nếu liều mạng, ngay cả Chân Tiên cũng có thể kéo theo." "Chẳng phải năm xưa ngươi từng dùng loại lực lượng này sao?”

"Nếu ngươi thực sự an toàn lấy được Hồng Tà Linh, thì thứ ẩn nấp trong U Minh Giới chẳng những không dám tới gần, mà ngược lại sẽ trốn xa ngươi."

"Tộc Tà Mạch các ngươi là đáng sợ nhất, lũ quỷ thần trong U Minh Giới đã chịu đủ đau khổ. Nếu còn quỷ thần nào sống sót, chúng cũng không có can đảm tới gần ngươi."

"Nhưng tiểu tử ngươi thật sự đã lấy được Hồng Tà Linh? Không gặp phải trở ngại nào trên đường?"

Miếu Phong Quân nhìn Lý Mộc Dương đầy nghi hoặc, rõ ràng không tin: “Sao ngươi làm được?” "Ờm... Cái này..." Lý Mộc Dương cũng cảm thấy khó trả lời.

Thực tế là hắn chẳng làm gì cả.

"Ta chỉ là không cẩn thận bước vào U Minh Giới, trên đường tìm lối ra, tình cờ phát hiện thi thể của Cốc bà bà, lúc này mới có được Hồng Tà Linh..."

Lý Mộc Dương thật thà trả lời.

Khuôn mặt của Miếu Phong Quân trở nên vô cùng kỳ lạ.

"Đây là cái người ta gọi là người ngốc có ngốc phúc? Hay là tiểu tử ngươi quá tầm thường, nên lực lượng ẩn nấp đó chẳng thèm để ý đến ngươi?"

"Bản tọa vừa vào U Minh Giới không lâu đã bị lực lượng đó nhắm tới."

"Tiểu tử ngươi thì ngang nhiên đi loạn trong đó, lại lấy được Hồng Tà Linh mà không gặp chuyện gì... Thật là vô lý!"

Vẻ mặt của Miếu Phong Quân vô cùng khó chịu.

Sự khác biệt giữa người với người, vào lúc này thể hiện rõ rệt.

Tuy nhiên, Miếu Phong Quân cũng không có thời gian để buồn bã lâu.

Khi cái đầu vẫn đang nói chuyện với Lý Mộc Dương, thì vị Thánh Tăng không đầu đang ngôi thiền trong Phật đường lại đột ngột đứng dậy.

"Thời khắc đã đến." Tăng Nhân không đầu bước đến, một tay nhấc lấy cái đầu đang lơ lửng, rồi nói với Lý Mộc Dương: “Cư sĩ, chúng ta phải đi làm việc chính."

Bóng đêm đã bao phủ ngôi miếu, bên ngoài hoàng thành Đại Chu chìm vào tĩnh lặng.

Tối nay, Lý Mộc Dương sẽ tiến vào sào huyệt của quái vật, đón lấy trận chiến cuối cùng!

"Đầu và thân thể của Miếu Phong Quân vẫn hoàn toàn độc lập với nhau.”

"Đầu có ý thức của đầu, thân thể có ý thức của thân thể."

"Tuy nhiên, cái đầu này giữ lại nhân cách của ma tu Miếu Phong Quân, nhưng thân thể của vị tăng nhân không đầu kia lại rõ ràng hành động và ngữ điệu giống như một tăng nhân, khác hoàn toàn với thân thể trước đó."

"Có lẽ thân thể ấy được điều khiển bởi vị Lưu Ly Kim Quang Phật? Hoặc có thể là nhân cách thứ hai chịu ảnh hưởng bởi Phật Đà?"

Lý Mộc Dương thầm phân tích tình hình trong lòng, liếc nhìn vị tăng nhân không đầu bên cạnh.

Cái đầu vẫn giữ phong cách ma tu như trước đây, lần này tiết lộ rất nhiều bí mật thượng cổ, giúp Lý Mộc Dương được lợi không nhỏ.

Trong khi đó, thân thể tăng nhân lại tram mặc ít nói, tạo thành sự đối lập rõ rệt.

Nhưng từ những gì Lý Mộc Dương biết về Miếu Phong Quân, cả hai đều không phải là nhân cách thực sự của hẳn.

Miếu Phong Quân thực sự chính là người mà hắn đã gặp ở "Yêu Vụ Đế Kinh Thành" lần trước.

Cũng không rõ thân thể có đầu thật sự của Miếu Phong Quân hiện đang ở nơi nào.

Dưới màn đêm, Lý Mộc Dương và vị Thánh Tăng không đầu lặng lẽ rời đi, đến khu vực núi rừng trong thành.

Phố xá im lìm, người dân trong thành đều đã chìm vào giấc ngủ.

Đây là thời điểm nguy hiểm nhất trong giếng Cổ Oán. Không chỉ có tà ma xuất hiện lang thang, Tà Thần khắp nơi, mà ngay cả những người thường bình thường vào ban ngày cũng có thể hóa thành quái vật khi bị kinh sợ.

Nhưng đám tăng nhân của Đại Quang Minh Tự vẫn hành động như thường.

Chúng chết lặng và máy móc đi qua phố xá, giống như một đám người máy vận hành theo chương trình định sẵn.

Lý Mộc Dương và Thánh Tăng không đầu ẩn mình trong bóng tối và các góc khuất của thành trì, tránh xa con đường chính nơi các tăng nhân qua lại, nhanh chóng tiến đến dãy núi gần hoàng cung. Xác định được vị trí thôn trong núi, Lý Mộc Dương và Thánh Tăng không đầu bắt đầu hành động.

Kế hoạch của bọn họ rất đơn giản.

Xông lên.

Dùng tốc độ nhanh nhất để lao thẳng vào trong, trước khi Ngụy Phật Đại Quang Minh kịp phản ứng, lấy được pháp khí mà Thanh Hòa tiên tử để lại.

Lý Mộc Dương hít sâu một hơi, cùng Thánh Tăng không đầu lao vào màn đêm phía trước.

Thất Bảo Lưu Ly Tích Trượng trong tay Lý Mộc Dương tỏa ra Phật quang rực rỡ bảy màu, chiếu sáng bầu trời đêm. Ngay sau đó, trong vùng núi tĩnh mịch đột nhiên xuất hiện nhiều bóng dáng tăng nhân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!