Chương 1295: Tà Mạch
Chương 1295: Tà Mạch
Những tăng nhân này lặng yên không tiếng động bước ra từ rừng cây, tản mát trong màn đêm phía trước, mơ hồ tạo thành một đại trận.
Khi bước vào phạm vi của đại trận này, không gian trước mắt hai người Lý Mộc Dương lập tức méo mó.
Hai ngọn núi thấp phía trước bọn họ bất ngờ phình to, mở rộng, biến thành một dãy núi hoang sơ, cây cối rậm rạp.
Mà ở chỗ sâu trong dãy núi đan xen thấp thoáng hiện ra một thôn, rồi nhanh chóng biến mất giữa dãy sơn.
Thôn này vốn gần ngay trước mắt, chỉ trong chớp mắt đã bị nhấn chìm bởi dãy núi hoang vu, mà trong dãy núi ấy xuất hiện những con quái vật hung dữ và kinh khủng gào thét dưới ánh trăng.
Con đường phía trước của Lý Mộc Dương trở nên càng thêm nguy hiểm.
Nhưng khi nhìn thấy Thập Vạn Đại Sơn quen thuộc, cái đầu của Miếu Phong Quân lại bật cười, không hề tỏ ra sợ hãi.
Lý Mộc Dương cũng hoàn toàn bình tĩnh trước sự biến đổi đột ngột này. Bởi vì sau khi dãy núi biến đổi giống hệt với Thập Vạn Đại Sơn thôn Hắc Vân từ một vạn năm trước!
Đối với Lý Mộc Dương và Miếu Phong Quân, từng cành cây, ngọn cỏ trong Thập Vạn Đại Sơn đều quen thuộc đến mức không thể quen hơn.
Bước vào vùng đất quen thuộc, đối mặt với lũ quái vật này, Miếu Phong Quân phát huy uy phong, lao thẳng lên phía trước.
Thánh Tăng không đầu giơ cao cái đầu bằng tay phải, tay trái kết ấn, thi triển Phật pháp.
Phật quang rực rỡ lan tỏa dưới chân Thánh Tăng, biến thành những dòng kinh văn và chú ngữ vĩ đại, cuôn cuộn dâng trào vê phía trước.
Mà cái đầu trên tay phải của hắn thì đôi mắt phát ra ánh sáng đen, từ lỗ mũi phun ra khói độc.
Phật pháp của cao tăng Phật môn và ma công của tu sĩ Ma Đạo, lúc này đồng thời được thi triển trên cùng một người, vậy mà đạt được sự hài hòa kỳ lạ.
Miếu Phong Quân một mình đối phó hầu hết các quái vật, trong khi Lý Mộc Dương dẫn theo công chúa Bình Dao lao qua bóng tối của rừng núi, trực tiếp hướng về phía thôn Hắc Vân.
Những quái vật mà hắn gặp phải không nhiều, chẳng mấy chốc đã đến trước thôn Hắc Vân nằm ẩn mình giữa núi non.
Dưới ánh trăng yên tĩnh, thôn Hắc Vân trống trải và im ắng đứng lặng lẽ giữa những dãy núi.
Khung cảnh quen thuộc này khiến Lý Mộc Dương thoáng sững người, trong lòng bất giác dâng lên một cảm giác thân thuộc.
Dù sao, thời gian hắn ở trong thôn này không ngắn, cũng đã sinh ra cảm tình.
Hơn nữa, nơi này còn gắn bó với quá khứ của hắn và Tiểu Dã Thảo...
"Nhưng tại sao nơi này lại có bộ dáng của thôn Hắc Vân?" Lý Mộc Dương không khỏi nghi hoặc.
Theo lời kể của Đặng Bá, thôn này và dãy núi đã được tên Ngụy Phật Đại Quang Minh lập nên sau khi hắn chiếm lấy đô thành Đại Chu.
Nó không phải do hoàng đế Đại Chu xây dựng để tưởng niệm Thanh Hòa tiên tử.
Thôn Hắc Vân trong núi, và cả pháp khí của Thanh Hòa tiên tử được cất giữ bên trong, đều là do con quái vật Ngụy Phật kia làm ra.
Chẳng lẽ con quái vật đó cũng có tình cảm với thôn Hắc Vân? Hay nó có mối liên hệ gì với tộc Tà Mạch?
Lý Mộc Dương mang theo sự tò mò đó, xông vào thôn Hắc Vân. Và rồi...
[Ngươi đã tử vong, trò chơi thất bại]
".. ẤP"
Nhìn giao diện trò chơi thất bại hiện lên, Lý Mộc Dương ngây người.
Vừa xông vào thôn Hắc Vân đã trực tiếp bỏ mạng.
Thậm chí hắn còn không kịp thấy mình đã bỏ mạng như thế nào.
Trong thôn Hắc Vân có thứ gì có thể mieu sát sao?
Chết tiệt, chuyện này thật vô lý!
Ngay cả Ngụy Phật Đại Quang Minh cấp Chân Tiên cũng không thể miểu sát Giới Tử Củ và công chua Binh Dao, vay ma trong thon Hắc Vân lại có thứ gì đó làm được?
Lý Mộc Dương không tin, tải lại bản lưu, một lần nữa tiến vào dãy núi cùng Miếu Phong Quân.
Quy trình vẫn như cũ, Thánh Tăng không đầu thu hút sự chú ý của lũ quái vật, còn Lý Mộc Dương nhân cơ hội lao đến thôn Hắc Vân.
Lần này Lý Mộc Dương cẩn thận hơn.
Ngay khi bước vào thôn Hắc Vân, hắn điều khiển công chúa Bình Dao đi trước, đồng thời dùng thần thông hóa đá từ ma nhãn của nàng để quét qua toàn bộ khu vực phía trước.
Ma nhãn hóa đá của công chúa Bình Dao lúc này đã có uy lực kinh người, thậm chí ngay cả Chân Tiên nếu bị trúng cũng sẽ gặp rắc rối.
Trong màn đêm, công chúa Bình Dao xông vào thôn Hắc Vân trước, đôi mắt phát ra ánh sáng lạnh lẽo, quét qua từng tấc đất trong thôn.
Ngay sau đó, máu tươi bắn lên trời.
Đâu của Lý Mộc Dương và công chúa Bình Dao lần lượt bay lên không trung.
Nhưng lần này, cuối cùng Lý Mộc Dương đã thấy rõ kẻ tấn công hắn.
Trong tầm mắt phía trước, giữa bóng tối bao phủ thôn Hắc Vân, xuất hiện từng thi thể cứng đờ như xác chết sống lại. Những xác chết này có ánh mắt trống rỗng, mặc những bộ y phục rách rưới, kiểu dáng quái dị, đồng loạt giơ tay phải về phía Lý Mộc Dương, làm ra động tác thi triển tà thuật.
Không sai, thi triển tà thuật...
"Ta mẹ nó... Đây là thi thể của dân làng thôn Hắc Vân bị quái vật Ngụy Phật tìm thấy?"
Khuôn mặt của Lý Mộc Dương tối sầm.
Những thi thể trong thôn đó, rõ ràng chính là người dân thôn Hắc Vân, người của tộc Tà Mạch!
Mặc dù những người dân này đã qua hai, ba thế hệ từ sau cái chết của Giang Tiểu Ngư, nhưng không nghi ngờ gì nữa, bọ chính là người của tộc Tà Mạch!