Loại cảm giác này thực sự rất tốt, nhân viên đa màu sắc và tính cách khác nhau, đương nhiên điều tuyệt vời nhất chính là mỹ thực có một không hai, loại tận hưởng vị giác tột cùng....
Đây là điều mà Kỷ Khanh chưa bao giờ cảm nhận được ở những nơi khác.
Trình Nguyên Hoa đang làm viên, những nguyên liệu khác đã giao cho người khác rồi, loại viên này, Lưu Toàn Phúc bọn họ đều nói muốn nhiều thiệt là nhiều, vốn viên đã làm xong đông lạnh ở trong tủ lạnh có không ít, mặc dù cảm giác ăn không giống như mới làm nhưng cũng là vô cùng ngon.
Nhưng bọn họ vẫn là cảm thấy không đủ, Trình Nguyên Hoa nghĩ buổi chiều cũng không cần cô làm cái gì nên lại bắt đầu làm viên.
Sư Huyền gọt xong vỏ khoai tây thì lướt điện thoại rồi kinh ngạc nói: “Quao!! Người hâm mộ blog chính thức của chúng ta tăng lên rất nhiều!”
“Thật sao?” Lưu Toàn Phúc vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
“Đúng!” Sư Huyền gật gật đầu rồi sau đó giọng nói kinh ngạc: “Ơ? Sao lại có siêu thoại hoang dại của bà chủ Trình!”
“Cái gì?” Vẻ mặt Trình Nguyên Hoa tràn đầy ngạc nhiên.
Sư Huyền cũng bắt đầu nghiên cứu với vẻ mặt ngạc nhiên, Tang Ngu cũng nghiêng đầu nhìn.
Diệp Dư Chiêu cũng rất tò mò nhưng vị trí này của anh xem không được điện thoại của Sư Huyền, mà trên tay anh còn có một củ khoai tây cuối cùng cần gọt.
Cuối cùng Sư Huyền xem hiểu rồi thì bật cười ha ha: “Quao quao!! Bà chủ Trình của chúng ta bây giờ có siêu thoại người hâm mộ rồi, một nhóm con gái muốn cưới cô, còn có một vài người đàn ông cũng muốn cưới bà chủ Trình của chúng ta!”
“Mơ thật đẹp!” Tang Ngu nói.
Diệp Dư Chiêu gật gật đầu, lần đầu tiên cảm thấy Tang Ngu nói chuyện còn có đạo lý.
“Bà chủ Trình, cô có muốn đăng ký một tài khoản Weibo không? Dù sao thì bây giờ cũng là một người nổi tiếng trên mạng rồi, ha ha ha!”
Sư Huyền nháy mắt trêu chọc nói.
Trình Nguyên Hoa: “...”
Cô nhìn anh ta một cái bất lực nói: “Tôi cần cái đó làm cái gì, có gì muốn đăng thì đăng ở blog chính thức là được rồi.”
Cô khác với rất nhiều người bây giờ, cô không chia sẻ quá nhiều về đồ ăn và ghi lại cuộc sống của mình vân vân.
Ký ức một tầng lại chồng chất một tầng, những thứ ấn tượng khắc sâu thì vẫn luôn nhớ, ấn tượng không sâu thì quên đi cũng chẳng sao.
“Tại sao đều muốn cưới sư phụ Nguyên Hoa vậy?” Lưu Toàn Bội hơi không vui phồng má.
“Cưới bà chủ Trình rồi, vậy thì không phải mỗi ngày đều có thể ăn được nhiều món ngon sao? Hơn nữa bà chủ Trình lại xinh đẹp như vậy, tính cách làm người khác yêu thích thì ai không muốn cưới cô ấy chứ?” Tang Ngu trả lời câu hỏi.
Lưu Toàn Bội: “....” thật có lý.
Nếu cô ta là một người đàn ông thì cũng chắc chắn muốn cưới sư phụ Nguyên Hoa rồi.
Nếu sư phụ Nguyên Hoa là một người đàn ông thì cô không muốn gả cho cái gì mà Sư Huyền, Tang Ngu, Kỷ Khanh đó đâu, cô chỉ muốn gả cho sư phụ Nguyên Hoa thôi!
“Cũng không biết rằng sau này người đàn ông nào có thể cưới được sư phụ Nguyên Hoa!” Lưu Toàn Bội cảm thán.
Lưu Toàn Phúc lập tức nói: “Người đàn ông nào cũng đều không xứng với sư phụ tôi!”
Sư Huyền xen lời: “Tôi thì như thế nào?”
Tang Ngu nhìn anh ta một cái, giọng nói mang theo sự chế giễu: “Cóc mà đòi ăn thịt Thiên Nga, nhìn mặt của cậu đi, ở bên nhau với bà chủ Trình quả thật là kéo theo gien của thế hệ sau xuống.”
Lưu Toàn Bội gật đầu.
Sư Huyền lớn tiếng gọi: “Bội Bội cô thay đổi rồi! Người hâm mộ của Huyền Tử Vi Thiên khi đó đã biết mất rồi!”
Lưu Toàn Bội khẽ cười: “Đó là do khi đó tôi còn nhỏ, không biết bộ mặt thật của con chó nhà anh.”
Mặc dù cô ta và Sư Huyền nói chêm chọc cười và chế giễu lẫn nhau nhưng thực ra vẫn là để ý Sư Huyền, chỉ là bởi vì cô ta đã quen thuộc và thấu hiểu nên không còn phương thức biểu đạt như trước kia nữa.
Nếu Sư Huyền có chuyện gì thì chắc chắn cô ta sẽ là người đầu tiên ra mặt.